QUỐC HẬN 30-4-2026-HÀ NGỌC 51 NĂM TIẾNG THÉT LƯNG TRỜI CÒN ĐÂY KÍNH MỜI CHIA SẺ THƠ & NHẠC TRƯỜNG HẬN CA 30-4
BUỔI RA MẮT THƠ NHẠC TẠI SIKIEW 1984 THAILAN
*VĂN NGHỆ SĨ TRẠI TỊ NẠN SIKIEW.
CHIÊU HỒN TỬ SĨ
https://www.youtube.com/watch?v=PYG2MQe1obQ
***********************
HỌP MẶT BAN PHÁT THANH CỘNG ĐỒNG SIKIEW
********
TẬP DỢT HÁT TRƯỜNG HẬN CA TRƯỚC KHI THU ÂM-(TÁC GIẢ bìa phải)
****************
TRƯỜNG HẬN CA 30-4
Viết từ 3 giờ sáng, ngày 02-5-1975, tại
Mít Một, thị xã Tây Ninh, trong trại cải tạo, trên đường bị truy nả… và trại tù
Cái Sao- Long Xuyên
*Nhạc
sĩ QĐ cao hứng phổ nhạc từ Trường Hận Ca 30/4 ,
thành
3 ca khúc từ VN, tháng 5, 1975.
*Nhạc
sĩ Trần Thu phổ: Nước Mắt Lòng Hồ (ca
khúc 4) tại trại Sikew Thailand.
(NS Trần Thu (Trần Phước Toàn, hội trưởng
Hội Đồng Hương An Giang, 2015)
*Hà Ngọc
T R Ư Ờ N G H Ậ N C A 30 / 4
thơ nhạc viết từ hỏa ngục Việt Nam ngày
ô nhục
của HÀ NGỌC
*diễn
ngâm : hà thị huỳnh nga - thuý
vân
đoàn
dạ lữ và
tác giả
* thực hiện tại trại tị nạn SIKHIU ThaiLand cuối đông 1983
là món quà đặc biệt kính gởi TOÀN DÂN VIỆT NAM
*tám năm, chấp nhận tử hình trong đơn độc, người viết xin thay mặt đồng
bào còn sau bức màn sắt : KHẨN
THIẾT KÍNH ĐỆ TRÌNH LÊN NHÂN DÂN
CÁC NƯỚC YÊU TỰ DO, BẢN CÁO
TRẠNG TỘI ÁC CỦA LOÀI QUỶ ĐỎ,
TRƯỜNG HẬN
CA 30 / 4
*Đồng bào ơi! Anh em ơi! Hãy nhớ muôn đời!
*Biến Cố Ba Mươi! Ngày QUỐC HẬN TOÀN DÂN!
trường hận ca…
*viết bằng tiếng rống thảm khốc của con thú bị thương
giãy giụa trong ô nhục
*viết bằng
nỗi bất khuất, lồng lộn hơn ác quỉ cuồng điên
mang
gông xiềng nhảy múa giữa ngục tù
*viết bằng
máu bị tra tấn vô cùng dã man
*viết bằng
nỗi gian truân bôn ba bị kẻ thù truy nã
*viết bằng
mồ hôi, nước mắt và hào khí ngùn ngụt của
một tù nhân trong nông trường cải tạo
*là tiếng
kêu thảm thiết, những người đã rời quê cha đất
tổ còn nặng tình yêu quê hương dân tộc, hãy
trở về
xé nát kẻ thù, cho cờ tự do tung bay
*là tiếng
rầm rập giậm chân, bừng bừng khí phách lên
đường theo chân Do Thái dựng lại quê hương
*là tiếng
trống thúc quân, người người như thác lũ, sẵn
sàng hy sinh, nối tiếp truyền thống bất
khuất kiêu
hùng của dân tộc ta
*là tiếng
nghiến răng trèo trẹo, kêu cứu bị bức tử của
tù nhân cải tạo từ Nam chí Bắc
*là tiếng
trăn trối cuối cùng của người một thời ngang dọc
bị xiềng xích trong phòng tối, dưới hầm đá
biệt giam
*là đôi
mắt trợn trừng bốc lửa của những anh hùng vô
danh, khí phách chửi vào mặt kẻ thù khi bị
tử hình vì
mưu đồ phục quốc
*là tiếng
thét gào, tức tửi của triệu triệu oan hồn trong
các nghĩa trang bị san bằng làm cơ quan, công
viên
và đại lộ
*là tiếng
khóc nức nở của Mẹ Việt Nam quấn thêm chiếc
khăn tang cho những đứa con nằm xuống trên
chiến
trường Kampuchia và
Lào
*là sự
nổ tung căm thù nơi vùng kinh tế mới với chua chát
trốn về lếch thếch ăn xin
*là cái
tát như trời giáng vào mặt những kẻ ngày xưa nuôi
bưng bít cộng sản
*là đường
gươm mỉa mai chém vào đầu những tên trí
thức đưa đuôi cho VC giật dây, hô hào, tranh
đấu, xuống đường
*là tiếng
nguyền rủa thống thiết nhất cho những người ra
đi quên mất cội nguồn mãi truy hoan nơi xứ
người
***TRƯỜNG HẬN CA KÍNH CÚI ĐẦU TRUY
NIỆM ANH LINH
TIỀN NHÂN VÀ CÁC VỊ
ANH HÙNG ĐÃ
HY SINH TRƯỚC VÀ SAU
NGÀY QUỐC HẬN 30 - 4 – 1975
***CHÂN THÀNH XIN ĐƯỢC LÀM HẠT CÁT
DẤN
THÂN MỜI GỌI TUỔI TRẺ GÓP PHẦN
VÀO SỰ NGHIỆP
TỰ DO QUÊ HƯƠNG!!!
HÀ NGỌC
*KBC 4285* CKPN/TK TÂY NINH *11:45AM* 30 - 4 – 1975
thôi rồi trời
đã ngủ mê
để
bầy quỉ dữ xuống đè quê hương
gã tù binh kiêu hãnh
mắt chói lòa căm hờn
ngốn ngấu tên nô lệ
ngu xuẩn ba mươi năm!
trên miệng người nào nguyền rủa chiến tranh
trên miệng
người nào kêu ca hoà bình
trên đầu người nào đội bom đội đạn
trên vai người nào vác gạo đeo cơm
lội suối vào bưng nuôi bầy quỉ dữ…
***quỉ dữ tràn ra thị thành…
nhân
danh cách mạng - giải phóng quê hương
nhân
danh cách mạng - còng trói anh em
nhân
danh nhà nước - cướp của thu nhà
nhân danh nhân dân - độc tài chuyên chế…
*
ta cúi xuống…
nghe
đất trời tan vỡ
theo
từng nhịp thở
mộng
công hầu, lớp lớp đứng xuôi tay
ngoảnh
mặt lại, thẹn tang bồng hồ thỉ…
Ta chừ có hẹn?
Tình
cờ gặp nhau?
Hình
như chiêm bao?
Sao nụ cười méo lệch?
Chào
nhau nghe nghẹn ngào…
**
*công trường nắng
bốc lửa
nông
trường mắt mưa tuôn
đi
về thưa tóc bạc
cả đời
ngu dị thường
*NGƯỜI TÙ BINH NÀO ÁNH MẮT KHÔNG SÔI ?
CÓ GÔNG XIỀNG NÀO KHÔNG LƯU HUYẾT HẬN?
CẢNH LƯU ĐÀY NÀO GHI NHỚ MUÔN ĐỜI ?
ĐẤT BẮC NÀO CHÔN MỘT THỜI NGANG DỌC?
HƯỚNG VỀ NAM TRĂN TRỐI VIỆT NAM ƠI!
*một lệnh truyền hãy buông tay súng
người lính chồm
lên – ói máu tươi!
rồi đồng loạt đưa
tay cho quỉ trói
đẩy vào “thiên đường”
nhồi óc thay tim
*MỘT LỜI THÔI, SỐNG CŨNG NHƯ CHẾT!
SĨ TƯỚNG HẰNG NGÀY GÁNH PHÂN TRÂU
BO
BO LƯNG LỬNG CHIỀU BẮC LẠNG
ĐÓI
RÉT HAI HÀNG ĐUỔI BẮT NHAU
*trên đôi mắt người tù xanh xao
trên
đôi mắt người tù mưa mau
mưa
thì mưa không xanh cây lá
chờ
người về bắn rụng hoa sao!!!...
trên
đôi mắt người tình khát khao
bao
nhiêu năm nhục hình chờ nhau
chờ
nhau không chiếc hôn nồng ấm
chờ
nhau trong cái siết nghẹn ngào!...
*MỘT NGÀY RỦ NƯỚC CÙNG NON
CUỐC TỪNG
TỦI NHỤC XEM CÒN AI KHÔNG?
RUỘNG
TA LOANG LOÁNG ĐƯỜNG GƯƠM
NGOÀI
KIA CÒN THỨC HAY QUÊN THỞ RỒI ???
*ru con ngậm quả bồ hòn
võng đưa nát mặt
anh hùng buông gươm
trán nhăn nhíu nét
căm hờn
bàn tay bóp vỡ
nghìn trùng nghiệt oan
*TỰ DO ƠI! PHẢI CHĂNG MI LÀ HƠI THỞ ?
THUỐC HỒI SINH HAY ĐIỂM TỰA CUỐI CÙNG
NHƯ ĐỨC TIN SOI NGÀN NĂM VĨNH CỬU
MỐI THÙ KIA RỬA BẰNG MÁU ANH HÙNG !
*bảy năm lính thú bưng biền
quỉ cài ta học
trăm lần điêu ngoa
ta cười vỗ bụng
nhịp ca
rằng đừng ngọ
ngoẹ chết cha rợ hồ !!!
*ANH NHỚ GÌ ?..BA MƯƠI THÁNG TƯ ?
BA
MƯƠI THÁNG TƯ !!!
NGÀY HÒA BÌNH HAY NGÀY TANG DÂN TỘC ???
NGÀY
LÊN THIÊN ĐÀNG HAY XUỐNG ĐỊA NGỤC!
HỠI
ĐỒNG BÀO ƠI! HỠI BẠN BÈ ƠI!
CÚI MẶT MÀ ĐI NHƯ BÓNG MA HỜI!...
CÚI
MẶT MÀ ĐI NHƯ BÓNG MA HỜI!...
*quán chiều chật ních hồn oan
Gió
gào nhạc rỉ cay hàng mi xanh
bờ
kinh réo nước chung tình
mãi
xuôi xin khéo nhớ hình bóng non…
*xuân
biến cười xõa tóc
người tù cúi khó nhọc
lượm từng hạt cơm thiu
nhai cho đời đỡ mếu …
nuốt chừng khô nước bọt
liếm láp niềm mong manh
vỡ tan tành nheo nhóc…
*trên miệng người nào mãi nói ăn năn ?
đôi
mắt mẹ già rưng rức khôn ngăn
từ
bỏ đứa con không còn máu đỏ
từng
lớp thanh niên gục ngả Miên, Lào…
*LỚP LỚP BỊ LÙA VỀ KINH TẾ MỚI ?
NGÀY PHÁ ĐẤT HOANG ĐÊM NGHE CHẮC LƯỠI
NGƯỜI THÀNH PHỐ NÀO TỨC TỬI RU CON ?
ĐÓI KHÁT TE TUA TRỐN VỀ PHỐ CŨ
LẾCH THẾCH LANG THANG NGỦ CHỢ MIẾU ĐÌNH
*bên kia trường học ca vang dậy
bắt học
trò sùng bái cá nhân
bên này
ta nghiến răng trèo trẹo
bằm nát
lá cờ sao vỡ tan !!!
*TRẺ NGHỈ HỌC, BẾ EM, GÁNH MƯỚN
THẦY GIÁO CÒNG LƯNG KÉO XE CÂY
CÔ GIÁO NGỒI LỀ ĐƯỜNG BÁN BẮP NƯỚNG
THƯƠNG GIA, TRÍ THỨC, CHẾT ĐÓI DÀI DÀI…
“NGỤY
QUÂN, NGỤY QUYỀN” CẢI TẠO MIỆT MÀI
THỨA ĂN, MỒ HÔI, CHAN CƠM NƯỚC MẮT…
*thằng nhắn gia đình tìm cách vượt biên
đứa chửi
đời ở trung tâm an dưỡng
nghe
tin vợ thay áo đổi xiêm
hãnh
diện nâng khăn sửa túi đảng viên
còn nhục
nhã nào hơn không nhục nhã ???
*trên vai người nào vác nghiêng bao lúa
lúa xuống tàu bật khóc nhớ quê hương…
*bao nhiêu người ngủ mái hiên sạp chợ
moi bọc ny long, rác rưởi ăn thừa
trong túi gói kỹ hồ sơ bảo lãnh
năm
năm rồi ẩm mốc đã tưa …
Kính mời Quý Vị nghe thơ nhạc TRƯỜNG HẬN CA 30/4
Và Kịch TRẠI TÙ 478, LINK:
HÀ NGỌC
*********
TRƯỜNG HẬN CA 30-4
KINH NHẬT TỤNG
Viết bằng tiếng rống thảm khốc của con thú bị
thương giãy giụa trong ô nhục.
Viết bằng nỗi bất khuất, lồng lộn hơn ác quỉ
cuồng điên mang gông xiềng nhảy múa giữa
nhục tù.
Viết bằng máu bị tra tấn vô cùng dã man.
Viết bằng nỗi gian truân bôn ba bị kẻ thù
truy nã.
Viết bằng mồ hôi, nước mắt và hào khí ngùn ngụt
của
kẻ sĩ trong nông trường cải tạo.
Là tiếng chuông trầm thống thức tỉnh triệu
triệu người Đông Nam vùng dậy, gầm lên bắn
nát đầu loài quỷ đói.
Là tiếng kêu thảm thiết những người đã rời
quê cha đất tổ còn chút tình yêu quê hương dân tộc, hãy trở về! Xé nát kẻ thù!
Cho cờ tự do tung bay.
Là tiếng giậm chân, bừng bừng khí phách.
Lên đường theo gót chân Do Thái dựng lại quê
hương.
Là tiếng trống thúc quân, người người như
thác lũ, sẵn sàng hy sinh, nằm xuống nối tiếp truyền thống bất khuất kiêu hùng của
dân tộc.
Là tiếng nghiến răng trèo trẹo, tiếng kêu bứt
tử của những tù binh rũ xương nơi các trại cải tạo từ Nam chí Bắc.
Là tiếng trăn trối cuối cùng của người một thời
ngang dọc đang bị xiềng xích trong phòng tối, dưới hầm đá biệt giam.
Là đôi mắt trợn trừng bốc lửa của bao anh
hùng hiên
ngang, chửi vào mặt kẻ thù khi bị kết án tử
hình vì mưu đồ phục quốc.
Là nỗi
kiên trì, chịu đựng gian khổ của anh em yêu
nước đang
âm thầm tôi luyện súng gươm trong các mật khu đợi ngày phất cờ tổng khởi nghĩa
toàn dân.
Là tiếng
rên thê thảm, biết bao triệu người VN, quá rách nát, chết vì đói, tự tử vì bị Việt
Cộng đối xử tàn nhẫn.
Là tiếng
thét gào tức tửi của những oan hồn trong các
nghĩa
trang được san bằng làm cơ quan, công viên và đại lộ.
Là tiếng
khóc nức nở của mẹ Việt Nam quấn thêm chiếc khăn tang cho những đứa con nằm xuống
chiến trường Campuchia, Lào.
Là tiếng
hằn học, nổ tung căm thù của những gia đình
bị bức
bách đi kinh tế mới và nỗi khốn cùng chua chát nhất của từng bước chân từ kinh
tế mới trốn về lếch thếch ăn xin.
Là cái
tát như trời giáng vào mặt những người xưa nuôi, giúp, bưng bít cộng sản.
Là đường
gươm mỉa mai chém vào đầu những trí thức phi trí thức đưa đuôi cho cộng sản giật
dây, hô hào,
tranh đấu,
xuống đường.
Là bài học
cay đắng kinh khủng cho những đảng viên ôm giấc mộng ba mươi năm bây giờ kinh
hoàng.
Là tiếng nguyền rủa thống thiết nhất cho những người ra đi quên mất cội nguồn, mãi truy hoan nơi xứ người.
Là tiếng
cổ vũ hùng hồn, tha thiết mời gọi những bước
chân dũng
mãnh trở về rầm rập phá tan địa ngục
yêu tinh,
cho mặt trời không còn sợ hãi, chói ngời kì lạ, ngày lịch sử, cờ tự do rợp trời,
đại hội toàn dân vang tiếng hát.
Viết bằng
lời hứa, hứa như một lời thề:
Phải dành
lại Việt Nam thân yêu bằng bất cứ giá nào…
Viết bằng
ý thức mãnh liệt:
“Nơi nào
có cộng sản không là đất sống chúng ta,
chúng ta
sẵn sàng chết nếu ai bắt chúng ta làm sinh vật đi bốn chân”.
Người viết mang tác phẩm quyết tâm lao vào
cái chết bằng mọi giá, xé bức tranh màn sắt ngầu máu để những đứa con tinh thần
chào đời nhìn mọi người với hy vọng là một viên sỏi nhỏ góp phần làm nền cho sự
nghiệp phục quốc của dân tộc…
*Viết từ
trại tị nạn Sikiew, Thailand, cuối đông 1983.
*HÀ NGỌC
******************************
THAY
TỰA
Ba mươi tháng tư!
Ngày hòa bình hay ngày tàn dân tộc
Ngày lên thiên đàng hay xuống địa ngục?
Hỡi đồng bào ơi! Hỡi bạn bè ơi!
Cúi mặt mà đi như bóng ma hời!
Cúi mặt mà đi như bóng ma hời!
Dương Văn Minh! Dương Văn Minh!
Tên phản quốc! Bán nước!
Để cầu xin làm tên tù dự khuyết.
Để cầu xin làm tên nô lệ có chứng từ.
Mi có nghe tiếng nghiến răn của gần sáu mươi triệu người
Việt Nam đang nguyền rủa mi trước lịch sử.
Dương Văn Minh! Chính mi đã quỳ xuống van lạy quỉ dữ
tha mạng,
xin dâng lên hai mươi triệu dây thòng lọng
thắt cổ người miền nam hiền hòa đáng thương!
Kính đệ trình lên nhân dân các nước yêu tự do trên
thế giới,
bản cáo trạng tụi nhục viết bằng máu và nước
mắt của gần sáu mươi triệu tù nhân chung thân khổ sai,
hiện sống một cách tuyệt vọng trong sự đày đọa, đói khát
và bệnh tật.
Gần sáu mươi triệu tù nhân là bấy nhiêu bộ xương di
động đầy vết tra tấn, dã man sát khí căm phẩn ngất
trời, sẵn sàng vùng dậy băm nát đầu quỉ dữ vì khao
khát khẩn thiết một chút hơi thở tự do.
Những vụ tự sát vô cùng đau đớn bi hùng, trong các
trại tạm giam, cải tạo, cùng những tiếng súng gầm thét
khắp
trời nam, bỗng làm bừng dậy niềm tin mãnh liệt trong
lòng
những trái tim hấp hối.
Bên rừng có tiếng ai vang gọi?
Hãy chờ tôi nhé anh em ơi!
Tôi còn đánh thức trùng dương dậy
Để sóng gầm làm chuyển đất trời.
Hãy nhìn những dòng những dòng nước mắt sôi bỏng màu thù,
mãi tức tửi tuôn trào của gần sáu mươi triệu người không
còn là người, ánh mắt chói ngời bất khuất là tiếng kêu
thất thanh cấu cứu với những ai có lòng nhân đạo.
Hỡi! Tất cả các dân tộc tự do trên thế giới xin
một lần nhìn về Việt Nam bất hạnh đáng thương, hãy cứu
chúng tôi thoát khỏi cảnh hỏa ngục ghê gớm nhất trần
gian.
Dù chúng tôi phải đổi bằng xương máu, bằng hơi thở cuối
cùng. Chúng tôi đã quyết tâm hẹn ngày về Jerusalem vùng
đất
hứa muôn đời của dân Do Thái thứ hai
Viết từ hỏa ngục lúc 3 giờ sáng 02/05/1975
****************************
Giữa công trường nắng cháy
Qua nông trường mưa tuôn
Đôi mắt vương mây luyến
Nhạt nhòa ngậm khói sương
Người tù binh nào ánh mắt không sôi?
Có gông xiềng nào không lưu huyết hận?
Cảnh lưu đầy nào ghi nhớ muôn đời?
Đất Bắc nào chôn một thời ngang dọc?
Hướng về Nam trăm trối Việt Nam ơi!
Một lệnh truyền hãy buông tay súng
Người lính chồm lên – ói máu tươi!
Rồi đồng loạt – đưa tay cho quỉ trói
Đầy vào “thiên đường” – nhồi ác thay tim.
Một lời thôi! Sống cũng như chết.
Sĩ, tướng hằng ngày gánh phân trâu
Bo bo lưng lửng chiều Bắc – Lạng.
Đói sét hai hàng đuổi bắt nhau
Trên đôi mắt người tù xanh xao
Trên đôi mắt người tù mưa mau
Mưa thì mưa không xanh cây lá
Chờ người về bắn rụng hoa sao!
*********************
Bảy năm lính thú
bưng biền.
Quỉ cùng ta học trăm
lần điêu ngoa.
Nào lao động ngàn dặm
xa.
Chí ngùn ngụt bốc
khói hòa niềm tin
Anh nhớ gì?.. Ba
mươi tháng tư.
…Ba mươi tháng tư…
Ngày hòa bình hay
ngày tang dân tộc.
Ngày lên thiên đàng
– hay ngày xuống địa ngục!
Hỡi đồng bào ơi! Hỡi
bạn bè ơi!!!...
Cúi mặt mà đi!...
như bóng ma hời.
Cúi mặt mà đi! như –
bóng – ma – hời…
Quán chiều chật mích
hồn can.
Gió gào nhạc rỉ đắng
hàng mi xanh.
Bờ kinh réo nước
chung tình.
Mãi xuôi xin khéo nhớ
hình bóng non.
Xuân biếng cười xõn
tóc.
Người tù cúi khó nhọc.
Lượm từng hạt cơm
thiu.
Nhai, cho đời, đỡ mếu.
Nuốt chừng, khô nước
bọt.
Liếm láp niềm cô
đơn.
Vỡ tan thành, nheo
nhóc.
Trên miệng, người nào, mãi nói ăn năn
Trên mặt, người nào,
giọt lệ khôn ngăn.
Trên đầu, người nào,
thêm khăn sô trắng.
Cho từng đứa, con nằm
xuống, ngoại biên.
Đoàn người thành phố
về kinh tế mới.
Trăng rưng rưng rớt
xuống bên kia rừng.
Người thành phố thở
dài đợi lãnh cơm.
Ngày phá đất hoang
đêm nghe chắc lưỡi.
Người thành phố nào
tức tửi ru con.
Rồi một hôm liều trốn
về phố cũ.
Lếch thếch, lang
thang, ngủ chợ miếu đình.
Còn đâu những sáng
chiều xinh.
Đếm từng hạt gạo hỏi
mình là ai!
Bên kia trường học
ca vang dậy.
Bắt học trò sùng bái
ca nhân.
Bên này ta nghiến
răng trèo trẹo.
Bằm nát lá cờ sao vỡ
tan
Trẻ nghĩ học, bế em,
gánh mướn.
Thầy giáo còng lưng
– kéo xe cây.
Cô giáo ngồi lề đường
bán bắp nướng.
Thương gia trí thức
chết – đói –dài –dài.
Quân nhân, công chức
cải tạo miệt mài.
Thức ăn, mồ hôi chan
– cơm –nước – mắt…
Thằng nhắn gia đình
tìm – cách –vượt –biên.
Đứa chửi đời - ở
trung tâm an dưỡng.
Nghe tin vợ - thay
áo đổi xiêm.
Hãnh diện! nâng khăn
sửa túi đứng viên!
Còn nhục nhã nào hơn
không nhục nhã…
Trên vai người nào
vác nghiêng bao lúa.
Lúa xuống tàu bật
khóc nhớ quê hương.
Đôi hàm răng ai cắn
môi phún máu.
Đôi bàn tay nào bóp
vỡ quả cam.
Triệu bàn tay vung
lên dũng mảnh.
Thề một ngày quét sạch
lũ hung tàn.
Bao năm rồi người
anh em xa xứ.
Bao năm rồi người
khăn gói bôn ba.
Qua Pháp, qua Anh,
Tàu, Nga rồi Nhật.
Nay trở về cào mả
ông cha.
Làm cơ quan công
viên và đại lộ.
Từng bước chân đạp
lên hồn quá cố.
Từng bước chân sùn sụt
máu trong rừng.
Những chiều thu chống
kiếm nghẹn ngoài bưng.
Tay chân đá những
mùa năm tháng lạ.
Ở ngoài đường có nón
cối dép râu.
Vỗ ngực khoe khoang
ta làm thay trâu.
Lịch sử trợn trừng
nhìn loài ác quỷ.
Nhảy nhót múa may
xưng mình là khỉ?
Chỉ biết moi gan uống
máu đồng bào.
Thế giới quật mồ để
người sống lại!
***************************
Bao nhiêu người ngủ
mái hiên sạp chợ?
Moi bọc ny lông, rác
Mỹ ăn thừa.
Trong túi gói kỹ hồ
sơ bảo lãnh.
Năm năm rồi ẩm mốc
đã tưa.
Xe đưa anh vào cầu
ván.
Hay thẳng đến Tà
Niên.
Xuống An Biên nhìn
mưa thứ bảy?
Sẽ nhớ muôn đời muỗi
U Minh.
Chiều trăng lên kề
vai Hòn Đất.
Gửi gấm được gì những
chuyến tàu đi.
Người xa có phải như
dòng nước.
Nhất định về nguồn tỏ
mặt nam nhi.
Hòn Đất là em của
Hòn Sơn.
Nhớ thuở Gia Long ngậm
tủi hờn.
Ra đi giữ lại lời
sông núi.
Một bước thề: không
đội trời chung!
Quán chiều chật mích
hồn oan.
Gió gào nhạc rỉ máu
hàng mi xanh.
Bờ kinh réo nước
chung tình.
Mãi xuân xin khéo nhờ
hình bóng non.
Đỉa đeo chân hạc lên
trời.
Người ôm thân phận
ra khơi một mình.
Ngùi ngùi ngoảnh lại
bờ kinh.
Máu trong như biển
trắng tinh nước non.
Nằm khoanh dưới đảo
héo hon.
Giật mình ngửa mặt hỏi
hồn đi đâu?
Một mình cú liệng
qua truông.
Làm sao dệt nổi mùa
xuân bây giờ.
Lòng cuồng nộ với
ngày xưa.
Trông mù con mắt giọt
mưa không về.
Thôi rồi trời đã ngủ
mê.
Để bầy quỉ dữ xuống
đè quê hương!
Kẻ thức gớm ghê
thành điên loạn.
Người mê ác mộng gọi
liên hồi.
Ta khoanh tay ngó trời
thua cuộc.
Mặc sóng dìm thuyền
giữa cơn say.
Những ngày mưa nước mắt.
Cuốn trôi trái đất
này.
Ta còn gì để thở?
Khi quê hương đâu rồi?!
Ta lưu đày trái tim.
Trí óc phải ở lại.
Cùng toàn dân đứng
lên.
Phanh thây loài quỉ
dữ.
Tháng tư địch pháo
vào thành phố.
Mang xe tăng uy hiếp
Saigon…
Đạn Nga Sô ghim đầu
dân tộc.
Cơm họ Mao vượt dãy
Trường Sơn.
Dân trưởng giả dắt
dìu khăn gói.
Kẻ rách tơi bó gối
cười khan.
Anh đeo “của” trực
thăng chạy trốn.
Quên vợ em lạc cả tuổi
tên.
Đến Mỹ ai quỳ xưng
“lông lá”.
Trình quân chương nặng
ngực mới tinh.
Đội mão mang hia diễn
tuồng mới.
Bạch Nhật mà ma dám
hiện hình.
Xưa say rồi ngủ lại
dại khờ.
Ba mươi năm thức bên
bờ vong thân.
Sát thương đầu gối
khom lưng.
Mới hay tay được
xích cùng với chân.
Môi muốn nói lưỡi
hãi gần.
Mắt tai e ngại trăm
phần búa to.
Nằm thoi thóp thở co
ro.
Tường vây bốn phía
cơ hồ chiêm bao.
Đêm nao trăng đã về
tây.
Mốt mai lửa cháy cả
ngày phương đông.
Ba mươi năm mộng còn
không.
Phủi tay một gánh bồng
bông hận hài.
Gieo mầm nghiệt ngã
trần ai.
Trổ hoa nguyền rủa
trái dài thiên thu.
Nửa đêm cú bỗng gật
gù.
Rú kêu mấy tiếng mịt
mù quê hương.
Cha vác nặng, không
bằng con đóng thuế.
Và xếp hàng mua gạo
từ nửa đêm.
Ông dỗ cháu, cả ngày
bật khóc.
Cháu nhìn ông, ngơ
ngác, đòi cơm.
Khoán sản phẩm hơn
gì hợp tác.
Ôi! Một đời cha con
phu phen.
Lạy Chúa cho con về
nước Chúa.
Thiên đường này! Ôi qua
hãi hùng!
Kìa! Xa một lũ tôi
đòi.
Mua may diễn kịch
tranh ngôi sang giàu.
Tính đưa dân tộc về
đâu.
Khắp nơi đang quyết
lấy đầu bêu gương.
Muốn cá nhân phải mục
xương.
Tự do đòi mãi nghĩa
trang vọng về.
Hãy khóc lên hỡi quê
hương yêu dấu.
Đã bao người đi quên
mất cội nguồn.
Nào bác sĩ, kỹ sư,
sĩ quan, chính khách.
Cao ốc, đô la, xé
rách, tâm hồn.
Em tưởng anh bôn ba
với hoài bão.
Vì tiền đồ của dân tộc
ông cha.
Đem tài trai quyết
dành lại sơn hà.
Thế mới đáng bậc trượng
phu quân tử.
Tháng 11, 1981 Cảm
thán:
Viết thay lời tù cải
tạo …
Ai lùa anh lên Sơn
Tây?
Bắt tụng kinh sám hối
đêm ngày
Những tội tình chưa
bao giờ phạm
Từng giọt mồ hôi xoáy
nỗi căm hờn
Vâng, bẩm, dạ nghe lạ
lùng uất nghẹn!
Miền Nam ơi! Đã tỉnh
hay còn say?
Ngày vác gỗ sưng vù
lưng gãy cánh
Đêm nông trường
thương nhớ bỗng cay cay!
Nàng vẫn đợi sao tin
yêu biền biệt?
Mắt người tù loáng
thoáng ứa mưa bay!
Dưới chân Hoàng liên
hay núi đồi Yên Bái?
Tiếng hậm hực đuổi xô
đời nghiệt ngã!
Đất bắc chập chờn hồn
lệ sử
Ma trơi súng trận dậy
khắp mồ
Hỏi người lạc bước trời
Tây nhớ?
Lời thề Do Thái lúc
chia tay?
Đã bao cánh én vờn
qua cửa
Có hẹn ngày về dệt
xuân xưa?
Có ai nghĩ chiều mưa
lất phất?
Tù đưa tù trong manh
chiếu tả tơi!!!
*XIN TẠM DỪNG
*tập thơ TRƯỜNG HẬN CA QUÁ DÀI
QUÝ BẠN NÀO MUỐN ĐỌC TIÊP....
XIN VUI LÒNG LIÊN LẠC TÁC GIẢ OR MỸ HÂN
meo myhan245@gmail.com
******






