SỐ ĐẶC BIỆT QUỐC HẬN 30-4-2026 QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA VẪN CHIẾN ĐẤU Ở GIỜ THỨ 25 SỰ THẬT HUYỀN THOẠI ĐỊA ĐẠO CỦ CHI...
!!!!!! DIỄN ĐÀN TRƯỜNG
VÕ BỊ QUỐC GIA VIỆT NAM, NƠI QUY TỤ NHỮNG CSVSQ VÕ BỊ, CHIẾN HỮU,
THÂN HỮU CÒN LÝ TƯỞNG
VÀ DANH DỰ, KHÔNG VỀ VIỆT NAM KHI CÒN VIỆT CỘNG !!!!!!

TRUYỆN THÁNG TƯ: QUÂN
LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA VẪN CHIẾN ĐẤU Ở GIỜ THỨ 25.
'TROI BIEN TU' via
vnch-net
Tue, Apr 23 at 10:53
p.m.
Sau gần nửa thế kỷ từ
1975 đến nay, thì bí mật về chiến tranh Việt Nam đã gần như hoàn toàn được làm
sáng tỏ. Chiến thắng trước Miền Nam của Bắc Việt là món quà của những thế lực bạn
lẫn thù của Miền Nam. Nếu trong năm 1974, Nga Sô và Trung Cộng không viện trợ
Hà Nội 1,7 tỉ mỹ kim tiếp liệu quân sự, thì quân đội Miền Bắc đào đâu ra súng đạn
để tiến đánh Miền Nam. Con số này gấp hơn 5 lần con số Miền Nam chờ Quốc Hội
chuẩn chi là 300 triệu mỹ kim, nhưng không một xu teng nào đến.
Cái thế thắng thua đã
rõ ràng như vậy, ông Tổng Thống đã bí mật ra đi, cái thời hạn 30.6.1975 gần đến,
là ngày khởi đầu Hoa Kỳ viện trợ cho tài khóa 1975-1976, toàn quân cán chính
VNCH sẽ không lãnh được một đồng xu lương nào vì người Mỹ không tháo khoán viện
trợ, tưởng chừng như quân đội sẽ tự động tan rã. Nhưng trong thực tế, toàn
QLVNCH vẫn giữ vững mọi chiến tuyến, sẵn sàng trận thư hùng cuối cùng, dù xác
thân có nát tan trong cơn bão lửa kinh thiên của binh đội Bắc Việt giáng xuống.
Toàn quân chờ đợi một
An Lộc của năm 1975, tuy biết rằng sẽ chiến đấu đến người cuối cùng. Hà Nội đâu
có muốn san bằng Sài Gòn thành bình địa, bởi biết sẽ trả một cái giá rất đắt,
vì mỗi NGƯỜI LÍNH của chúng ta thề cho bộ đội BV trả một cái giá đắt nhứt.
Trung Tá Lê Bá Bình
Những điều này hoàn toàn là sự thực nếu Hà Nội liều lĩnh muốn làm nhục QLVNCH ở
ngưỡng cửa Sài Gòn, nên Hà Nội thích chọn “giải pháp Dương Văn Minh” hơn. Trong
những chuỗi ngày dài như vô tận cuối tháng 4.1975 và trong những thời điểm nguy
nan nhứt, anh hùng hào kiệt Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vẫn tận trung báo quốc,
thề thà poncho bọc thây hơn là cúi đầu buông súng đầu hàng.
Những tên tuổi kiệt liệt nhứt, các đơn vị thiện chiến của QLVNCH vẫn giữ vững
chiến tuyến và vẫn đem những cơn ác mộng đến cho binh đội Miền Bắc.
Từ trong cơn phong ba bão lửa ấy sừng sững hiện ra những dũng tướng đầy huyền
thoại, người dân Hố Nai, Biên Hòa hân hoan biết ngần nào khi đón nhận Lữ Đoàn
369 Thủy Quân Lục Chiến đến lập chiến tuyến bảo vệ thị trấn. Càng cảm thấy an
toàn hơn, khi được biết trong đoàn quân Mũ Xanh ấy có một người hào kiệt lừng lẫy
với cái tên từng được đồng bào và chiến sĩ vô cùng ngưỡng mộ: Trung Tá Lê Bá
Bình và Tiểu Đoàn 6 Thần Ưng Thủy Quân Lục Chiến.
Tháng 4.1972, Trung Tá Bình cùng Tiểu Đoàn 3 Sói Biển TQLC của ông đã chận giặc
tại chiến tuyến Đông Hà, không cho một chiếc dép râu nào bước lên bờ Nam sông
Đông Hà ròng rã 30 ngày. Tháng 9.1972, Tiểu Đoàn 6 Thần Ưng cùng Tiểu Đoàn 3
Sói Biển trong buổi sáng mù sương dưới bầu trời xám xịt lạnh giá vì cơn bão
Flussy đã hò reo dựng cờ Vàng Đại Nghĩa trên Cổ Thành Đinh Công Tráng, Quảng Trị.
Ngày ấy là ngày 16.9.1972. Giờ đây cũng chính ông và Tiểu Đoàn 6 Mũ Xanh sẽ viết
một trang sử hào hùng khác: không cho binh đội BV bén mảng đến Sài Gòn. Chúng
ta hãy cùng theo dõi trận đánh phi thường cuối cùng trong đời binh nghiệp của
người hào kiệt Trung Tá Lê Bá Bình.
Ngày 20.4.1975, Sư Đoàn 18 Bộ Binh của Thiếu Tướng Lê Minh Đảo triệt thoái ra
khỏi thị xã Xuân Lộc theo lệnh của Tư Lệnh Quân Đoàn III, Trung Tướng Nguyễn
Văn Toàn, để lập phòng tuyến bảo vệ phía Đông Sài Gòn. Thiếu Tướng Đảo và Bộ
Tham Mưu của ông đã thiết kế một kế hoạch rút quân tuyệt hảo theo đường Liên Tỉnh
Lộ Xuân Lộc – Bà Rịa, đem về hầu như toàn bộ quân số và vũ khí, tiếp liệu. Tư Lệnh
Quân Đoàn III VNCH tái bố trí Sư Đoàn về khu vực Trảng Bom lập chiến tuyến. Trảng
Bom là vùng đất nằm giữa Sài Gòn và Xuân Lộc, ở đây Thiếu Tướng Đảo chờ đợi cuộc
tái ngộ với Quân Đoàn 4 Bắc Việt của Tướng Hoàng Cầm
Thiếu tướng Lê Minh Đảo:
“I will knock them down”
Ngày 27.4.1975, lúc 4 giờ sáng rạng đông, Sư Đoàn 341 BV tấn công phòng tuyến của
Sư Đoàn 18 Bộ Binh. Cuộc cường kích phục hận của 341 BV nửa tháng trước ở Xuân
Lộc với thiệt hại rất nặng (một bộ chỉ huy trung đoàn bị Không Quân VNCH dội
cho hai quả bom 7 tấn tan tành) diễn ra kinh thiên. Các chiến sĩ SĐ18BB chống
trả quyết liệt, nhưng với quân số thiếu hụt chỉ giữ được chiến tuyến đến 8:30
sáng thì trận liệt bị vỡ. Thiếu Tướng Đảo cùng chiến sĩ của ông lùi về Long
Bình để tái tổ chức, sau đó toàn Sư đoàn lại được điều đến giữ Trảng Bom.
Con đường Quốc Lộ 1 tiến về Sài Gòn của Quân Đoàn 4 BV đã rộng mở thênh thang.
Mục tiêu kế tiếp của Quân Đoàn 4 BV là Hố Nai. Đến đây người đã gặp người, một
con người mà quân Bắc chắc không muốn gặp: Trung Tá Lê Bá Bình và Tiểu Đoàn 6
Thần Ưng Thủy Quân Lục Chiến. Chiến tuyến Hố Nai là khúc xương khó nuốt cuối
cùng nằm chận đường tiến của Quân Đoàn 4 Bắc Việt.
Muốn hoàn thành Chiến Dịch 275, tức Chiến Dịch Hồ Chí Minh, Quân Đoàn 4 BV phải
đánh gục Tiểu Đoàn 6 Thần Ưng. Nhưng hãy hỏi Trung Tá Bình và 600 tay súng TQLC
có đồng ý hay không. Đó là chưa kể một Chi Đội M48 từ Lữ Đoàn 3 Kỵ Binh tăng
phái sẵn sàng nghênh đón đoàn tăng T54 và PT76 của quân Bắc. Lại kể thêm sự
dũng cảm của lực lượng Nghĩa Quân và Nhân Dân Tự Vệ Hố Nai, mà đã từng chống cự
ác liệt cuộc tấn công hồi Tết Mậu Thân 1968. Chúng ta sẽ thấy rằng những người
anh hùng vô danh của Hố Nai sẽ dùng những hỏa lực yếu kém của các anh kháng cự
với cơn bão lửa của Quân Đoàn 4 BV và hầu như hoàn toàn anh dũng hy sinh sau
khi Tiểu Đoàn 6 TQLC triệt thoái ra khỏi Hố Nai, lại cũng theo lệnh của Quân
Đoàn III VNCH.
M113, M48 và những Mũ
Đen Kỵ Binh QLVNCH
Là một trong những sĩ quan xuất sắc của binh chủng Mũ Xanh, Trung Tá Lê Bá Bình
từng được tưởng thưởng nhiều huy chương, từ Bảo Quốc Huân Chương cho đến Anh
Dũng Bội Tinh, Huy Chương Cao Quý Hoa Kỳ Ngôi Sao Bạc và Đồng. Trung Tá Bình và
tiểu đoàn của ông chờ đợi cuộc thư hùng với binh đội Quân Đoàn 4 BV. Ký ức của
cuộc triệt thoái ra khỏi Đà Nẵng hồi cuối tháng 3.1975 của Lữ Đoàn 369 TQLC hãy
còn hằn đậm nhức buốt trong tâm tưởng của từng người lính Mũ Xanh. Giờ đây, hãy
cho bộ đội BV biết thế nào là cơn thịnh nộ của Thủy Quân Lục Chiến. Một cậu bé
tí hon David Tiểu Đoàn 6 Thần Ưng nghênh chiến gã khổng lồ Goliah Quân Đoàn 4
BV, mà sẽ tung ra ít nhứt 10 tiểu đoàn bộ binh.
Buổi sáng ngày 27.4.1975, cộng quân vẫn theo chiến thuật cổ điển Tiền Pháo Hậu
Xung, đã dội một cơn bão lửa ầm ì lên khắp chiến tuyến của Thủy Quân Lục Chiến,
đất trời rung chuyển dưới hàng ngàn quả đạn pháo, tiếp theo sau là một chi đội
xe tăng cùng hai tiểu đoàn tùng thiết của Sư Đoàn 341 BV tiến quân vào vị trí của
Tiểu Đoàn 6 Mũ Xanh. Trung Tá Bình lệnh cho chiến sĩ của ông cứ kiên nhẫn chờ
cho quân địch tiến gần hơn. Rồi một cơn lửa đỏ cuồng nộ của Pháo Binh TQLC
giáng lên đầu quân địch. Đội hình của những chú bé học sinh bộ đội 16, 17 tuổi
thuộc Sư Đoàn 341 BV vỡ tan ra từng mảnh, một chiếc xe tăng cháy bùng. Sư Trưởng
Trấn buộc phải lệnh cho quân của ông rút lui.
Ngày hôm sau, Sư Đoàn 341 BV lại bị thúc xông vào tử địa. Để hy vọng đạt được
thắng lợi nhanh chóng, Sư Trưởng Trần Văn Trấn điều 5 chiếc T54 và một trung
đoàn bộ binh tấn công Trung Tá Bình. Chi Đội M48 của Lữ Đoàn 3 Kỵ Binh phục sẵn
bên chiến hào khai hỏa, trong phút chốc những khẩu đại bác 90 ly đã nướng sống
3 chiếc T54, trong khi Pháo Binh dội lên đầu trung đoàn bộ đội một cơn nhiệt
nóng chết chóc khác. Nghĩa Quân Hố Nai ần náu trên những cao ốc nã súng dữ dội
lên đội hình địch. Dẫu sao trung đoàn bộ đội cũng mở được ba lần tấn công cường
kích, nhưng cuối cùng đều bị 600 tay súng Mũ Xanh đẩy lui. Quân địch tháo lui
trong hỗn loạn, nhưng Trung Tá Bình đâu đã để yên, ông gọi pháo binh bắn đạn nổ
chụp rải hàng trăm ngàn mảnh pháo lên trận liệt của giặc.
Lần thứ hai, Sư Đoàn 341 BV buộc phải lùi xa ra khỏi trận địa liếm vết thương.
Không chỉ Tiểu Đoàn 6 Mũ Xanh, mà trên toàn kháng tuyến của Lữ Đoàn 369 TQLC,
quân Sư Đoàn 341 BV đều bị đẩy lui và chịu nhiều thiệt hại. Sau cuộc chiến bại
Xuân Lộc, Sư Đoàn 341 BV cam chịu thất trận lần thứ hai. Xe tăng cháy nóng hừng
hực và tử thi bộ đội nằm rải đầy trước chiến tuyến của Mũ Xanh.
Thiếu Tá Phạm Châu
Tài
Tướng Lê Trọng Tấn, Tư Lệnh B2, chịu trách nhiệm mặt trận phía Đông vô cùng sửng
sốt trước sức kháng cự dũng mãnh của quân Nam mà đã khiến cho Sư Đoàn 7 BV thiện
chiến bị khựng lại phía sau không tiến lên được. Tướng Tấn lệnh cho Sư Đoàn 341
BV giá nào cũng phải xông qua kháng tuyến Mũ Xanh. Ngày 29.4.1975, Sư Trưởng Trấn
lại phải thúc những cậu bé học sinh bộ đội xông vào. Hai bên quầng nhau hơn hai
tiếng đồng hồ, binh đội Bắc Việt lại vẫn phải cuốn vó chạy lui. Sau hai ngày
giao tranh, Trung Tá Bình và chiến sĩ của ông cũng đã trả được ít nhiều mối hận
ngoài Quân Khu 1 trong những ngày cuối tháng 3.1975.
Nhưng niềm vui của chiến thắng không kéo dài được lâu. Tư Lệnh Quân Đoàn III
VNCH ra lệnh Lữ Đoàn 369 triệt thoái ra khỏi Hố Nai hành quân về bảo vệ Biên
Hòa và Long Bình. Nghĩa Quân và Nhân Dân Tự Vệ Hố Nai không chịu triệt thoái.
Các anh ở lại thề viết trang sử cuối cùng của các anh. Đến khuya ngày
29.4.1975, Hố Nai thất thủ, những người anh hùng vô danh của chúng ta đã đền
xong nợ nước. Tổ Quốc muôn đời Tri Ân các anh.
Trong lúc Thủy Quân Lục Chiến rút về Biên Hòa, thì mặt trận phía Tây Bắc cũng
đã lên đến cường độ nóng đỏ nhứt, đến sắt đá cũng phải tan chảy. Sư Đoàn 10 BV,
sư đoàn từng tham chiến ở Ban Mê Thuột và Liên Tỉnh Lộ 7B, từng gây chết chóc
tang thương cho hàng ngàn đồng bào di tản theo chân các đơn vị Quân Khu 2 hồi
trung tuần tháng 3.1975, giờ đây là mũi đột phá chánh ở mặt trận Tây Bắc.
Ngày 29.4.1975, binh đội của Quân Đoàn 3 Bắc Việt đã tràn ngập Căn Cứ Đồng Dù của
Sư Đoàn 25 Bộ Binh VNCH, Sư Đoàn 10 tiến quân về hướng Trung Tâm Huấn Luyện
Quang Trung. Các cấp chỉ huy của Trung Tâm Quang Trung đã dùng nhiều chiếc GMC
nằm khóa chặt con đường Quốc Lộ 1 để làm chậm bước tiến của địch, các đơn vị cơ
hữu của Trung Tâm (lúc này do Thiếu Tướng Trần Bá Di làm Chỉ Huy Trưởng) dũng cảm
nồ súng chận địch. Công binh Bắc Việt đã đưa xe tăng lên kéo những chiếc GMC
sang hết hai bên đường. Trung Đoàn 24 BV thúc tới.
Các tân khóa sinh của Trung Tâm với vũ khí yếu kém và trong thời kỳ huấn luyện
không thể ngăn chận được cơn nước lũ. Nhưng đến đây người lại gặp người: Tiểu
Đoàn 3 Nhảy Dù đang chờ đón quân địch tại giao lộ Bà Quẹo. Trong cuộc chiến
tranh Việt Nam lần thứ hai 1954-1973, bộ đội Bắc Việt đi B, tức vào Nam thường
chuyền tai kể cho nhau những hiểm nguy đang chờ đón họ, rằng chớ nên chạm đến
ba món độc Miền Nam: Nhảy Dù, Biệt Cách Dù và B52. Giờ đây các Trung Đoàn 24 BV
sẽ đụng độ với một trong ba món độc Miền Nam. Các chiến sĩ Nhảy Dù vừa trở về từ
cơn triệt thoái Phan Rang, đang hừng hực ý chí phục hận, dù quân số thiếu hụt
và số tân binh bổ sung còn thiếu kinh nghiệm chiến trường, sĩ quan kỳ cựu hao
mòn, các anh bố trí trong những cao ốc chung quanh giao lộ.
Kiên nhẫn chờ cho những thành phần tiền phong của bộ đội đến gần trong tầm nhắm,
các chiến sĩ Mũ Đỏ đồng loạt khai hỏa. Ba chiếc thiết xa đi đầu bị bắn cháy, những
cột lửa màu cam vỡ bùng cùng với những cột nấm khói đen mù mịt bốc lên. Sư Đoàn
10 BV đã bị Tiểu Đoàn 3 Dù chận đứng.
Những Thiên Thần Mũ Đỏ
Trong lúc quân Dù và quân BV còn đang kịch chiến ở Bà Quẹo thì Trung Đoàn 28 BV
đã đánh thông được con đường Tỉnh Lộ 15 tiến về phi trường Tân Sơn Nhứt lúc 6
giờ chiều ngày 29.4.1975. Quân địch nhận lệnh dừng, chỉnh đốn quân số và nhận
tiếp liệu. Cuộc tấn công phi trường sẽ khởi diễn vào lúc bình minh ngày 30.4.1975.
Đến đây, Trung Đoàn 28 BV lại sẽ gặp món độc Miền Nam thứ hai: 81 Biệt Cách Nhảy
Dù. Từ ngày 26.4.1975, Liên Đoàn 81 BCD được trao nhiệm vụ trấn đóng bảo vệ phi
trường và Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH.
Người hào kiệt chịu trách nhiệm chỉ huy mặt trận là Thiếu Tá Phạm Châu Tài, biệt
danh Hổ Xám, Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy 3 Chiến Thuật của Liên Đoàn 81 BCD (Liên
Đoàn có 3 Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật, mỗi bộ chỉ huy có 4 biệt đội, mỗi biệt đội có
200 chiến sĩ). Dưới quyền điều động của Thiếu Tá Tài còn có một thành phần Lôi
Hổ trở về từ Pleiku.

Hổ Xám Phạm Châu Tài là một trong những mãnh hổ Mũ Xanh tung hoành trận địa ở
An Lộc. Trong một đêm tháng 4.1972, ông cùng các tay súng Biệt Cách đã đánh bật
quân cộng ra xa khỏi một nửa phía Bắc thành phố An Lộc mà chúng đã chiếm được mấy
ngày trước. Giờ đây ông sẽ viết tiếp trang sử Liên Đoàn 81 BCD bằng những huyền
thoại của chính ông.
Đêm 29.4.1975 sẽ là đêm dài nhứt của các chiến sĩ Biệt Cách Dù, Lôi Hổ và Nhảy
Dù đang trấn giữ chung quanh, trong khu vực phi trường và Bộ Tổng Tham Mưu. Suốt
đêm, các chiến sĩ phòng thủ lắng nghe tiếng cánh quạt phành phạch cùng tiếng động
cơ ầm ĩ của đoàn trực thăng Hoa Kỳ từ Đệ Thất Hạm Đội bay vào Sài Gòn di tản
người Mỹ và nhân viên Việt Nam, cùng những người có giấy tờ nhận cho di tản từ
tòa đại sứ Hoa Kỳ.
Trong màn đêm u ám, từ trên những tòa cao ốc, các chiến sĩ và người dân Sài Gòn
có thể nhìn rõ những ánh đèn chớp liên hồi từ những chiếc trực thăng. Mặc dù có
tin nhiều chỉ huy cao cấp từ Tổng Tham Mưu Trưởng, đến Tư Lệnh Quân Đoàn III
VNCH đều vắng mặt, hầu hết máy bay và tàu chiến đều đã ra khỏi Việt Nam với mục
đích tránh để rơi vào tay giặc, quân ta vẫn bình tĩnh giữ vững vị trí thề chiến
đấu bảo vệ mảnh đất cuối cùng: Sài Gòn. Nhưng liệu ông Tổng Thống tân nhiệm
Dương Văn Minh có được dũng chí làm được công việc phi thường ấy không.
Trong lúc Quân Đoàn 3 Bắc Việt lập kế hoạch chiếm phi trường và BTTM để làm tê
liệt sức chống cự của toàn QLVNCH, Thiếu Tá Tài gọi cho Đại Tá Phan Văn Huấn,
Tư Lệnh Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù xin lệnh. Người anh hùng của thời Mùa Hẻ Đỏ Lửa
An Lộc ra lệnh: “Nhiều vị tướng lãnh có thể đã ra đi, nhưng chúng ta không thể
để đất nước rơi vào tay quân cộng sản, cho dù bất cứ chuyện gì xảy đến, Liên
Đoàn 81 Biệt Cách Dù vẫn phải ở vị trí và tiếp tục chiến đấu”. Quân lệnh như
sơn. Hổ Xám Phạm Châu Tài tuyệt đối tuân thủ, ông sẽ đánh quân giặc đến giờ thứ
25.
Lúc 7:15 sáng ngày 30.4.1975, Thiếu Tướng Vũ Lăng, Tư Lệnh Quân Đoàn 3 BV ban lệnh
tấn công. Trung Đoàn 24 đã vượt qua được Tiểu Đoàn 3 Nhảy Dù ở Bà Quẹo, cùng
đoàn thiết xa ầm ầm tiến về Ngã Tư Bảy Hiền, khí thế mạnh mẽ, hùng hổ tưởng chừng
như trời sắp sụp đất sắp lở. 800 tay súng Biệt Cách Dù, Lôi Hổ và một thành phần
Nhảy Dù bình tĩnh chong súng chờ đợi. Chiến Đoàn 3 BCD có dồi dào súng phóng hỏa
tiễn M72, mà sẽ là thứ vũ khí chết chóc luôn là tử thần đối với chiến xa địch.
Tiếng bánh xích chiến xa địch đã nghiến rổn rảng trên con đường nhựa thênh
thang, tiếng động cơ gầm rú ầm ĩ, đe dọa, lính tùng thiết đi theo sau lúc nhúc
như bầy kiến tìm mồi. Kia rồi, hai chiếc thiết giáp địch đã ở trong tầm bắn.
Công đầu thuộc về các chiến sĩ Lôi Hổ. Các anh bắn xe tăng địch bằng súng không
giật 90 ly, thép nào chịu cho nổi. Nên chiếc thứ nhứt bùng cháy dữ dội. Chiếc T54
thứ hai còn đang loay hoay chưa biết hành động ra sao, thì một quả đạn từ đại
bác 90 ly của một chiếc M48 đã nướng cháy nó, khói bốc đen nghìn nghịt. Tuy
nhiên, quân số biển người của Sư Đoàn 10 BV tiếp tục thúc tới dưới màn hỏa lực
dữ dội từ trên những cao ốc của Lôi Hổ và Nhảy Dù, những đơn vị tiền phong tiến
dần đến cổng phi trường, nơi Thiếu Tá Tài đang chờ đợi. Một tiểu đoàn bộ đội được
ba chiếc T54 yểm trợ ào ạt tiến vào, để nhận được một trận bão hỏa lực từ Biệt
Cách Dù. Trong phút chốc ba chiếc T54 đã bị súng phóng hỏa tiễn M72 hủy diệt.
Đại Tá Phan Văn Huấn
Nếu quân cộng từng dùng CKC bắn tỉa quân ta, thì giờ đây những tay súng tuyệt kỹ
của Biệt Cách Dù cũng bắn tỉa được nhiều lính cộng. Tổ súng nặng của quân cộng
vội thiết trí súng phòng không 85 ly bắn trực xạ vào quân Mũ Xanh. Các tay súng
81 BCD đã hủy diệt ngay tổ phòng không ấy, thậm chí súng còn chưa kịp hạ nòng bắn
viên đầu tiên. Một tiểu đoàn thứ hai cùng tám chiếc T54 xông vào. Những chiếc
A37 còn lại của Không Quân VNCH từ Cần Thơ bay lên đánh bom nổ tung 2 chiếc
T54.
Lúc 10 giờ sáng, chỉ nửa tiếng sau toàn dân Miền Nam sẽ được nghe hiệu triệu của
Tướng Minh, trong lúc quân cộng tiếp tục ủi vào cổng phi trường, những chiếc
M72 bắn hạ thêm hai chiếc nữa. Một chiếc thứ ba xoay bánh xích ken két đánh một
vòng muốn bọc hông, cũng bị M72 bắn cháy luôn. Tổng cộng có sáu chiếc T54 nằm rải
rác trước cổng phi trường. Thiếu Tá Tài đã buộc Sư Đoàn 10 BV thất vọng vì
không hoàn thành kế hoạch làm tê liệt sức kháng cự của QLVNCH, phải khựng lại không
tiến lên được.
Cùng thời điểm đó, người hào kiệt Vương Mộng Long và Tiểu Đoàn 82 Biệt Động
Quân còn đang quần thảo với Quân Đoàn 2 BV ở Căn Cứ Nước Trong, sau khi triệt
thoái từ Xuân Lộc về. Từ Quảng Đức với 410 chiến sĩ rút về Quân Khu 3 trong những
ngày tháng 3.1975, giờ đây Thiếu Tá Long chỉ còn có 60 chiến sĩ và 4 sĩ quan sống
sót. Nhưng khi đoàn quân này vượt cầu Tân Cảng tìm về Sài Gòn thì rơi vào bẫy
phục kích của giặc. Tiểu Đoàn 82 Biệt Động Quân bị xóa tên, nhưng Thiếu Tá Long
may mắn thoát được cùng vài chiến sĩ
Chiến sĩ Biệt Động Quân đánh địch
Vận nước đã đến lúc suy vong. Nửa giờ sau, từ những chiếc máy thu thanh nhỏ,
lúc 10:30 sáng, quân phòng thủ phi trường và Bộ Tổng Tham Mưu đã tức uất nghe
được lệnh “các chiến sĩ hãy buông súng, ai ở đâu ở đó chờ quân giải phóng đến
bàn giao”. Có nghĩa là buông súng đầu hàng. Thiếu Tá Tài đi vào Bộ Tổng Tham
Mưu hy vọng tìm gặp vài viên chức cao cấp nào đó, để chỉ thấy những phòng ốc
hoang vắng thê lương. Tuy nhiên điện thoại vẫn còn hoạt động được, Thiếu Tá Tài
gọi vào Dinh Tổng Thống. Trả lời đầu dây là Chuẩn Tướng Nguyễn Hữu Hạnh, người
được Tổng Thống Minh bổ nhiệm làm Tổng Tham Mưu Trưởng. Thiếu Tá Tài xin được
nói chuyện với Tổng Thống.
Được ông Minh tiếp chuyện, Thiếu Tá Tài tự giới thiệu tên, cấp bậc, chức vụ rồi
xin lệnh. Tướng Minh bảo Thiếu Tá Tài hãy sửa soạn đầu hàng, ông cho biết xe
tăng quân cộng đang trên đường đến Dinh Độc lập. Thiếu Tá Tài nói: “Nếu xe tăng
Việt cộng vào Dinh Độc Lập chúng tôi sẽ đến cứu Tổng Thống”. Ôi, còn những lời
nào cao cả, hào hùng và bi thiết hơn nữa không từ một người chiến sĩ đã dâng hết
thời thanh xuân của mình cho đất nước. Giờ đây, trách nhiệm cuối cùng của ông
là bảo vệ vị nguyên thủ quốc gia tránh sự nhục nhã của một tù binh chiến tranh.
Hết sức sửng sốt và cảm động, ông Minh từ tốn trả lời: “Không cần đâu em”. Thiếu
Tá Tài chỉ còn nghe có tiếng vo vo buồn bã trong ống liên hợp. Lúc 11:30 sáng,
những chiếc dép râu tiến vào phi trường và Bộ Tổng Tham Mưu.
Thiếu Sinh Quân VNCH: Những Trần Quốc Toản thời lửa binh
Thế là hết. Những chiến sĩ Lôi Hổ, Nhảy Dù Bộ Chỉ Huy 3 Chiến Thuật Biệt Cách
Nhảy Dù ngậm ngùi bắt tay từ giã nhau. Một nhóm 7 chiến sĩ Mũ Đỏ Dù, trong đó
có một ông Thầy Thiếu Úy, ngồi thành vòng tròn ở gần Ngã Tư Bảy Hiền nhìn nhau
gật đầu chào vĩnh biệt. Một trái lựu đạn lăn giữa vòng nổ tung, những mảnh áo
màu hoa rừng đẫm máu tung bay tơi bời lên thinh không.
Buổi trưa ấy, đột nhiên bầu trời tối sầm, mây đen sa xuống thấp đến nỗi những
con người Sài Gòn đang ngơ ngác, ủ rủ cảm nhận được những luồng hơi nước lạnh
giá. Từ trong cõi xám mờ mịt dậy lên những tiếng sấm động ùng oàng, liên miên,
bất tận như truy điệu cái chết của Việt Nam Cộng Hòa. Cơn mưa đầu mùa tầm tả ầm
ầm trút xuống một màn nước trắng xóa phủ lên thành phố đang hấp hối.
Nhưng đối với Thiếu Tá Trần Đình Tự và Tiểu Đoàn 38 Biệt Động Quân đang hành
quân ở Củ Chi, Hậu Nghĩa, cuộc chiến vẫn tiếp diễn.
Cùng với 90 chiến sĩ Mũ Nâu quyết theo ông đến phút cuối cùng, Thiếu Tá Tự bất
tuân lệnh buông súng tiếp tục đánh cho đến lúc toàn quân sa vào tay giặc. Cấp
chỉ huy địch buộc Thiếu Tá Tự cởi quân phục đầu hàng, ông cương quyết từ chối.
Viên chỉ huy địch giận dữ rút súng bắn vào đầu ông. (Một tài liệu khác viết rằng,
chỉ huy du kích Củ Chi trói Thiếu Tá Tự vào cột rồi dùng dao găm mổ bụng ông).
Ôi, còn nỗi bi thương nào hơn thế không?
Buổi chiều ngày 30.4.1975, những chiến sĩ nhỏ bé Thiếu Sinh Quân ở Trường Thiếu
Sinh Quân Vũng Tàu sau khi cầm cự suốt nửa ngày đành cam chịu buông súng. Nhưng
những người chiến sĩ hậu duệ Trần Quốc Toản ấy đã trân trọng làm lễ Hạ Kỳ Quốc
Gia, xếp lại Lá Cờ Vàng Việt Nam thiêng liêng, rồi u sầu chia tay nhau. Năm vị
thần tướng Nước Nam không chịu khuất phục quân giặc đã tuẫn tiết:
![]() |
Thiếu Tướng Phạm Văn Phú uống thuốc độc; Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam bắn súng
vào đầu; Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng bắn súng vào tim; Chuẩn Tướng Trần Văn Hai uống
thuốc độc; Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ tự sát bằng súng. Trước bức tượng Thủy Quân
Lục Chiến ở bùng binh Quốc Hội, Trung Tá Cảnh Sát Nguyễn Văn Long tử tiết bằng
súng, chiếc nón của người anh hùng ấp ủ trên ngực ông. Ngày hôm sau, cựu Ngoại
Trưởng Trần Chánh Thành tuẫn tiết tại nhà. Và còn nhiều nữa rất nhiều chiến sĩ
mọi binh chủng, mọi cấp bậc không cam chịu nhục hàng giặc, anh linh đã cùng đi
vào cõi thiên thu.
Sang ngày 1.5.1975, tiếng súng vẫn còn nổ ở Tiểu Khu Chương Thiện, Đại Tá Tỉnh
Trưởng Hồ Ngọc Cẩn khi không còn gì để chiến đấu, ông điềm tĩnh chờ giặc vào
trói ông. Người bạn cùng khóa 2 Hiện Dịch Đồng Đế với ông, Trung Tá Trịnh Tấn
Tiếp, Quận Trưởng Kiên Long, cũng đánh đến cùng và bị bắt. Hai người anh hùng
cuối cùng này của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa sẽ bị đem xử bắn ở vận động trường
Cần Thơ vào ngày 14. 8.1975.
Những vị Thần Tướng Nước Nam đã thăng thiên cùng anh linh hai trăm ngàn chiến
sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong hai mươi năm đấu tranh bảo quốc, ba trăm
ngàn chiến sĩ thương phế sống vất vưởng ngoài lề đất nước từ ngày 30.4.1975, đến
nay là đã gần nửa thế kỷ. Nhưng có phải những người anh hùng ấy đã hoàn toàn bị
quên lãng trong lòng dân tộc rồi chăng. Một cô em nữ sinh hậu phương ở Sài Gòn,
cô Dương Thị Sớm Mai (hiện cư ngụ ở thành phố Ottawa, Canada) đã nói thay cho
tình cảm của dân chúng Miền Nam dành cho NHỮNG NGƯỜI LÍNH QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG
HÒA:
Buổi trưa ngày 30 tháng 4.1975 Ba tôi vừa khóc vừa nói với anh em tôi rằng:
“Mình đã sống bình yên, hạnh phúc cho đến này hôm nay là do công giữ nước, giữ
đất của Những Người Lính Việt Nam Cộng Hòa, không phải chỉ bằng mồ hôi nước mắt,
mà còn bằng máu của các anh, bằng sự mất mát của gia đình các anh, bằng tất cả
cuộc đời của các anh… Nhiều lắm, mình không trả nổi công ơn đó”.
Cuộc chiến này dù đã kết thúc như thế nào, người dân Miền Nam Việt Nam vẫn cúi
đầu ghi nhớ công ơn các anh, sự hy sinh cao cả của các anh, bởi trên từng tấc đất
mà họ đang sống đều được đấp bồi bằng máu của những người như các anh đã không
sống hết tuổi thanh xuân của mình.
Dương Thị Sớm Mai
PHẠM PHONG DINH
Nguồn: Cảm ơn Mr. PPD chuyển
Chúng ta hãy cùng
nhau cúi hôn mảnh đất Củ Chi đau khổ của chúng ta hiện nay đang nhục nhã vì bị
bọn Cộng Sản đem ra làm trò bịp thế gian.

DƯƠNG ĐÌNH LÔI
LÁ THƯ GỞI CHO MỘT NỮ “DŨNG SĨ” ĐẤT CỦ CHI
Em đã từng đào địa đạo chung với anh, nhưng em nhớ lại thử xem chúng ta đã xuống đó bao nhiêu lần và mỗi lần ở dưới đó mấy giờ đồng hồ, ngoại trừ lần anh chết ngạt ở địa đạo Bến Mương khi anh được lôi lên, cô y tá Thu ở H6 ban Pháo Binh phải cứu cấp anh bằng nước tiểu. Anh không thể tưởng tượng được rằng họ đã bịa đặt đến thế được.
Em Mô thân mến,
Thời kỳ kháng chiến chống Pháp em chưa ra đời, nhưng anh đã đi bộ đội. Năm 1950, anh xuống Miền Tây để học trường Lục Quân. ở dưới đó anh cũng bị mê hoặc về những đường địa đạo chống giặc ở quê nhà : Nào là cả làng, cả nhiều làng xuống địa đạo. Hơn nữa, dân lùa cả trâu bò xuống địa đạo, giặc Pháp có biết được miệng hầm cũng không làm gì nổi. Ra Hà Nội, anh có gặp anh hùng Nguyễn Văn Song. Anh ta trở thành anh hùng quân đội với huyền thoại “Với một chiếc lưỡi hái cùn, anh ta đã đào hàng ngàn thước địa đạo và cất giấu cả tiểu đoàn. ” Anh vẫn tin như thế. Và cho tới khi đặt chân trở lại Củ Chi năm 1965 anh vẫn còn tin như thế. Nhưng chỉ sau khi đi với em đào một đêm, thì anh mới dội ngửa ra. Anh nghĩ rằng với cái liềm cùn đó, anh Song phải chết đi sống lại mười lần mới có thể đào xong hàng ngàn thước địa đạo kể trên. Anh Song ra Bắc ở Sư Đoàn 338, trốn về Nam rồi biệt tích.
Tác giả quyển sách này đã không biết rằng từ sau khi Mỹ đổ quân vào Việt Nam ta, hầm bí mật và địa đạo ở Củ Chi nói riêng và ở khu IV nói chung hoàn toàn mất tác dụng. Anh nhắc lại em nghe, nếu em quên, hồi đầu năm 1967, Mỹ mở một cuộc càn lớn vô An Nhơn. B52 vùi lấp cả một khúc địa đạo gần xóm trại Bà Huệ. Những kẻ sống sót không biết đâu mà moi móc, đành để nguyên như thế cho các nạn nhân yên lòng nơi chín sưối với nấm mồ tập thể trên hai chục người của văn phòng Tham Mưu quận.
Còn ở Bến Súc, tại bờ Rạch Xuy Nô, biệt kích Mỹ tìm ra miệng địa đạo của Ban Mật Mã điện đài Quân Khu. Chúng tóm trọn ổ trên hai chục mạng, lấy vô số tài liệu và hai chiếc máy thông tin.
Trong những người “anh hùng” mà ông tác giả kể ra, có ông “Thiếu tá Năm Thuận” nguyên là một tên du kích sọc dưa đã bỏ làng chạy qua Phú An (Bình Dương) để làm nghề câu tôm chờ ngày rước vợ ở Ấp Chiến Lược ra sống chung. Ông “Thiếu tá” này đã giác ngộ cách mạng cao nên đã trở lại Tiểu đoàn II thuộc Trung đoàn Quyết Thắng của anh. Lúc đó quân số Tiểu đoàn chỉ còn trên một đại đội nên Thuận mừng húm khi được anh nhận cho làm lính lãi.
Bên cạnh đó còn có một ông thiếu tá khác đặc sắc hơn. Đó là “Thiếu Tá Quợt” chính ông này bị B52 vùi lấp còn ló cổ lên và chính anh với em cứu sống ở rừng Bàu Nổ xã Thanh Tuyền. Ông ta chưa hề đào một nhát cuốc địa đạo thế mà được ông tác giả đề cao là “Anh hùng đã chiến đấu mười năm ở Củ Chi bằng địa đạo.” Chiến đấu bằng cách nào? Cái ông này nổi tiếng nhờ cái tật ỉa chảy và mang chứng binh mắc thằng bố nói nhãm kinh niên, người xanh mét gầy nhom như khỉ già, ngồi đâu chết đó. Mỗi lần xuống hầm hoặc xuống địa đạo là ông ta són trong quần. Mọi người rất sợ phải chui chung với ông.
Em Mô thân,
Dương Đình Lôi
**************************
Hoang Nguyen
From:hpnguyen16@hotmail.com
Đáng lẽ tôi không nên
viết bài này, và cũng đáng lẽ, tôi không nên rạch ròi trắng đen như thế. Nhưng
vì lương tâm phải nói lên sự thật, tôi buộc phải nói. Ai nghe, hay phản bác thế
nào, tôi xin nhẫn nhịn lắng nghe.
Tôi viết với tư cách 1 nạn nhân cộng sản, muốn nói rõ điều mình suy nghĩ trong tâm trí mà không bị áp đặt hay vì sự yêu ghét 1 cá nhân nào.
Tôi viết với tư cách 1 người tìm hiểu về Hồi Giáo và các nước Trung Đông, có bạn bè, người ở trọ là người Ả Rập và Do Thái. Và là 1 cây bút không biết sợ khi phải đụng chạm bất cứ ai. Ngày mai Chúa có nói tôi rớt xuống hỏa ngục vì viết ra những điều này, tôi cũng viết.
Tôi không tán đồng
chuyện Đức Giáo Hoàng can dự và có những lời nói đối với những quyết sách của
chính phủ Mỹ, và cụ thể là bản thân ông Trump.
Xưa nay, tôi KHÔNG cuồng
ông tổng thống VỚI TƯ CÁCH 1 CÁ NHÂN ĐI PHÁN XÉT 1 CÁ NHÂN KHÁC. Tôi cũng không
hoàn toàn đồng ý với các chính sách mà ông ấy đưa ra. Tôi cũng không hề nghe và
để tâm những chủ đề ông ấy nói ra gây tranh cãi. Nhưng với tư cách 1 công dân
nơi quê hương thứ 2, và là người ủng hộ các giá trị cốt lõi mà ông ấy đã đưa nước
Mỹ hướng đến như các vấn đề cấm phá thai, chuyển giới cho trẻ vị thành niên,
làm trong sạch guồng máy chính quyền, và chống lại những trào lưu TRUNG DUNG đối
với các chính thể HG quá khích đang tàn phá Châu Âu và toàn thế giới, thì TÔI
Cách đây nhiều năm,
có những vụ lộn xộn ở giáo phận Bùi Chu, lúc ấy do Đức Cha Hoàng Văn Tiệm nắm
giữ, tôi đã trực tiếp gọi điện thoại về cha bề trên dòng Don Bosco, để gởi các
kiến nghị. Ngài đã nói với tôi những lời này cách rất chân tình:
- Thưa anh, tôi biết là Đức Cha làm sai. Chúng con trong tư cách là 1 cộng đoàn dòng tu, nơi Đức Cha từ đó mà lên làm giám mục. Nhưng, khi ngài được tòa thánh bổ nhiệm lên hàng giám mục, thì ngài là bề trên của chúng con. Chúng con chỉ có thể góp ý trong riêng tư, chứ chúng con không có quyền hạn và trách vụ để lên tiếng khiển trách ngài. Cũng như ngài, khi được bổ nhiệm, thì ngài hết trách nhiệm với nhà dòng. Và ngài chỉ có thể góp ý nếu ngài không vừa lòng nhà dòng, chứ ngài cũng không được lên án hay có quyền hạn tài phán trên các vấn đề của nhà dòng (dù ngài ở địa vị cao hơn)….
Ở đây, tôi nói thêm 1
câu mà để đủ ý nghĩa. Nhưng nếu 1 nhà dòng Ở TRONG GIÁO PHẬN BÙI CHU có điều gì
sơ sót, thì Đức Cha giáo phận ấy có toàn quyền khiển trách và tường trình về
nhà dòng để nhà dòng xử lý. Chứ Đức Cha không được can thiệp vào nội bộ nhà
dòng.
ĐÓ LÀ ĐÚNG NGUYÊN TẮC NGOẠI GIAO VÀ SỰ LỊCH SỰ TỐI THIỂU GIỮA CÁC NGUYÊN THỦ.
Nếu gia đình Đức GH
không còn ở Mỹ, thì ngài có thể nói bất cứ những gì ngài ấy muốn, mà không có một
sự ràng buộc. Nhưng, khi gia đình ngài ấy vẫn ở Mỹ, thì sự tôn trọng đối với
người lãnh đạo vùng đất ấy là điều mà ai cũng phải biết, chứ đừng nói đó là 1 vị
giáo hoàng.
Năm xưa, khi đức HY
Roger Etchegaray, là HY người Pháp có mối liên hệ mật thiết với chính phủ Việt
Nam, khi qua chủ sự thánh lệ an táng cho Đức HY Trịnh Văn Căn, của tổng giáo phận
Hà Nội và họp với chính phủ Việt Nam, thì khi bị chính phủ Việt Nam chất vấn
sao có những thông tin sai lạc về tình hình giáo hội địa phương, Đức HY đã lên
tiếng:
Nghe thế, các viên chức
chính phủ VN đều im, không dám phản bác.
IT IS SO WEIRD.
Ở cái xứ tự do này, ngay cái con Somali lấy anh trai, ăn cắp bạc triệu mà ngay trước mặt ông tổng thống, nó còn võng mỏ lên chửi không sợ sệt, chứ nói gì 1 vị GH đứng đầu hơn 1 tỉ giáo dân, lại phải lên báo nói mình không sợ ông Trump sao? Vậy chẳng hóa ra, ĐGH đang xếp mình ngang hàng với những đứa đầu đường xó chợ đang hàng ngày lên các trang mạng xã hội ra rả chửi ông tổng thống được dân bầu ra sao?
- Ngày ấy chúng tôi
còn trẻ, lại báo chí muốn bán chạy nên đặt lời rồi viết tít để chị em chúng tôi
xích mích nói qua lại với nhau. Nhưng trong tư cách là đồng nghiệp, chúng tôi
tôn trọng lẫn nhau.
Thời nay là thế kỷ
21, bắt điện thoại lên là nói chuyện mặt đối mặt. Muốn nói chuyện với Kim Jun
Inn, ông Trump cũng còn gọi được, cớ gì 1 vị giáo hoàng không làm được nơi đất
nước mà mình sinh ra? Mà phải tìm tụi diều hâu hút máu bán … ở bệnh viện để có
tiền rồi tuyên bố vung vít này nọ?
Cái lỗi này, tôi cho
là phải nhắm vào HĐGM Mỹ, ngài khâm sứ tòa thánh tại Washington, các cha thư
ký, người mà mỗi sáng đặt chồng bảo ĐÃ ĐƯỢC CHỌN LỌC THEO Ý để ĐGH lướt tin buổi
sáng, và các cố vấn trong hội đồng HY. Cùng những phe cánh ở giáo triều. Thử hỏi
các ngài ấy biết gì về HG, về Iran, về các cuộc đàn áp, giết chốc đang xảy ra
trong lòng chế độ?
CÁC NGÀI ẤY KHÔNG BIẾT GÌ HẾT
Tôi chỉ là giáo dân tầm
thường và nhỏ bé, nhưng chính vì thế, tôi thấy rõ vì tôi đứng ở ngoài cuộc,
không bị những rối ren và toan tính của 1 thế giới huyền ão của các nhà làm
chính trị hay tôn giáo chi phối. Chứ nếu tôi vào địa vị như ĐGH hay ông Trump,
tôi sẽ còn tệ hơn họ.
Tôi chỉ nói thật lòng
mình mà không có chê trách 1 bên nào hết.
Còn cái đám lau nhau
bên dưới, không làm diều hâu thì cũng là cá hút máu, thì xin biết thì nói.
Không biết thì ngậm cái mồm lại giùm. Ma quỷ nó thắng thế gian bởi cái đám
chuyên đi bới phân thiên hạ rồi trét lung tung đấy. Chúng mày không biết thúi
là gì à? Đến nhà tao cho ngửi để biết.
Hiểu không?
KHỐN NẠN & PHẢN QUỐCPhim tài liệu song ngữ
Anh-Việt Trần Văn Bá.
Chu Lynh
From:chulynh@gmail.com
Tue, Apr 7 at 7:00 AM
Vietnam Film Club xin
chuyển đến Quý vị để nhờ phổ biến.
Phim tài liệu song ngữ
Anh-Việt Trần Văn Bá.
https://youtu.be/N9CbinhEXzc
Đa tạ
Chu Lynh
VIETNAM FILM CLUB
GIẢI MÃ BÍ MẬT LỊCH SỬ:
Tẩu Tướng Và Kịch Bản "Kíu Nước" !
- Song Kiếm-
Người ta quá đổi ngạc nhiên là sau hơn ba mươi lăm năm "tuyệt tích giang hồ", cố ẩn mình trong bóng tối; chủ trương "im lặng là vàng" để hưởng thụ. Nói chung suốt cuộc đời ông chỉ ù biết "ngậm miệng ăn tiền" (đúng bản chất cố hữu). Ông thích hoạt động âm thầm chứ không "ồn ào" náo nhiệt kiểu cao bồi Nguyễn Cao Kỳ.
Thử hỏi, hành động của cựu Đt Trần Thiện Khiêm như thế có "kỳ lạ" không? Và xin hỏi lại, liệu ông có còn là người biết thế nào liêm sĩ không? Trước khi góp ý để có câu đáp số về: "Mục đích xuất hiện bất ngờ của TTK", chúng tôi xin được đóng góp một vài tin tức thu lượm để giúp quý vị dễ dàng trong việc kiếm tìm câu trả lời.
Vào khoán cuối năm 1964 và đầu 1965, miền Nam được đặt dưới sự "lãnh đạo" của bộ Tam Đầu Chế gồm có các tướng Dương Văn Minh,Nguyễn Khánh, Trần Thiện Khiêm. Về vị trí trong bộ Tam Đầu Chế đó, thì tướng Nguyễn Khánh có phần "nặng ký" hơn; vì Khánh vừa là Chủ tịch kiêm Thủ tướng Chính phủ, lại có quân trong tay; phần tướng Trần Thiện Khiêm chi là Tổng Tham Mưu Trưởng Liên Quân; riêng Dương Văn Minh người bị thất sủng, chỉ có "danh hảo" ngồi để làm vì và tượng trưng.
Trong hoàn cảnh đặc biệt đó, Nguyễn Khánh lại được người Mỹ trực tiếp yểm trợ, cụ thể, Bộ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, ông Mac Namara là người công khai ra mặt ủng hộ tướng Khánh. Ông Mac Namara từng thẳng thừng tuyên bố:"nếu tướng Khánh bị lung lay, thì ông sẵn sàng từ chức". Trước việc công khai ủng hộ mạnh mẻ của người Mỹ như thế, tướng Nguyễn Khánh đâm ra kiêu căng ngạo mạn, tìm đủ cách tập trung quyền lực với tham vọng trở thành một nhà độc tài quân phiệt hạng nặng tại Á Châu. Tướng Khánh mỗi ngày một lộng hành, và càng làm nhiều điều xằng bậy. Hết Hiến Chương Vũng Tàu đến thay đổi chính phủ không ngoài mục đích củng cố quyền lực, lái quốc gia theo đường lối độc đoán và sở thích của mình. Ngạo mạn đến độ ông dám nói :"Quân đội là cha của nhân dân." Trước sự hành động quá trớn của Nguyễn Khánh, một số nhân sĩ trong đó có đại diện vài chính đảng quốc gia chân chính và nổi tiếng đã âm thầm tiếp xúc với tướng Khiêm; họ yêu cầu ông ta, vì quyền lợi tối cao của tổ quốc và tương lại miền Nam VN, đề nghị ông Khiêm nên tìm cách loại bỏ ông Khánh ra khỏi chế độ.
Trước khi đưa ý kiến, nhóm nầy đã suy nghĩ kỹ; theo họ, trong hoàn cảnh bấy giờ, tướng Khiêm là người có thể đóng giữ vai trò then chốt đó. Ông vừa có đủ thế và lực để lật đổ Khánh dễ dàng. Tiếc thay, tướng Khiêm lại quá yếu hèn, ngoài ra, lại quá lệ thuộc vào "người chủ Mỹ" của ông. Vì thế tướng Khiêm đã dứt khoát trả lời với các vị đó là việc"lật đỗ" Nguyễn Khánh không khó; hành động nầy có thể thực thi được, Tuy nhiên, xin hỏi lại, liệu người Mỹ có cho phép chúng ta ra tay hạ Khánh không? Xin quý vị nhớ cho "Thế lực của tài phiệt Mỹ đang nằm trong tay của ông Mac Namara."
Qua góp ý nói trên người ta đã khẳng định, tướng TTK suốt cả cuộc đời phần lớn chỉ vì quyền lợi bản thân không ngoài mục tiêu là "phục vụ quyền lợi Mỹ"; binh nghiệp của ông chỉ tóm gọn trong 4 chữ "gọi, dạ, bảo, vâng", chứ ông ta chưa bao giờ từng góp ý kiến nào hết. Biết rõ như vậy, chúng ta đã thấy có thể nói rõ: "tẩu tướng" TK Khiêm chỉ tái xuất giang hồ vì tuyệt đối nghe theo lệnh quan thầy cũ, nên ông ta mới có những việc làm nham nhở, dựng lại các vỡ hài kịch ngớ ngẩn và rẽ tiền như chúng ta đã nhận thấy trong thời gian qua, Nói chung, cổ võ "Hòa Giải và Hòa Hợp" một cách ấu trĩ.
Mới thoáng qua, người ta đã ngữi thấy "mùi khét"của băng đảng MT/VT - Từ Phan Tấn Ngưu, một Thiếu Tá CSQG, vốn thuộc băng đảngVT, "đệ tử" của Nguyễn Khắc Bình) hiện đang "xử lý thường vụ Tập Thể Chiến Sĩ" ; một cái thây ma "chết mà chưa chôn" của bọn Việt Tân dựng nên từ năm 2003. Tập Thể nầy do đã làm quá nhiều điều thối tha ngu dốt nên chẳng còn ai đếm xỉa đến. Bên cạnh đó cái thây ma đó còn lại một vài "tẩu tướng" như Nguyễn Khắc Bình, Hồ Văn Kỳ Thoại và bại tướng Trần Văn Chơn. Ngoài ra, phụ tá đắc lực nhất trong việc "móc nối" với tay sai Việt Tân còn có Phạm Bá Hoa; Nhan Minh Trang (đã qua đời) và Huỳnh Hữu Hiền (cựu Tư Lệnh KQVN, đảng viên Tân Đại Việt ) .
Với "bầu đoàn thê tử" và loại "sứt quai gãy gọng" như thế mà Tẩu Tướng còn dám xâm mình xem thường hải ngoại tái xuất giang hồ mưu toan diễn hài kịch "kíu nước".
Riêng đối với VC,
chúng cảm thấy quá nhục, vì mỗi lần thăm
viếng Mỹ, lại phải chui cửa hậu; lý do bọn ngụy nó thù dai, cứ ló mặt ra là bị
đả đảo và tẩy chay, vì thế bọn VC qua cái mồi "Hòa Giải Hòa Hợp" xin
người Mỹ can thiệp giùm đê tập thể người Việt tị nạn bớt chống đối . Đối với
người Mỹ họ cho lời van xin của VC đó cũng đúng "yêu cầu" thôi, nên họ
đã gần xa khuyên hải ngoại nên "chống
cộng có chừng mực". Nhưng người Mỹ đã lầm, không có vẻ gì ngăn chận thì sẽ
chống cộng tà tà, nhưng ra mặt thì nhất quyết người Việt tị nạn sẽ cương quyết
chống và chống đến cùng. Nếu một ai đó cho cộng đồng người Việt chỉ là "một
đống cát rời rạt" thiếu đoàn kết. Đó cũng có phần đúng, nhưng tùy lúc, và
tùy hoàn cảnh. Trước đây tiền nhân của người Việt đã chủ trương là phân tán đi
tứ phương để mưu tìm sinh kế. Những khi hữu sự sẽ gọi nhau. Cụ thê, nhiều cộng
đồng thường thì ít gặp nhau, nhưng có biến là họ sẵn sàng hành động ngay.
Riêng với người nhận
đóng vai trò nầy điều kiện là phải có thành tích, uy tín và chịu dấn thân. Thử
hỏi, một loại tướng từng ù té chạy, là tay sai của ngoại bang làm sao có thể
hoàn thanh nhiệm vụ tế nhị nầy. Quả đúng quan thầy của tẩu tướng TTK có mắt mà
không tròng đã đánh giá sai hàng ngũ người Việt Tị Nạn CSVN.
Riêng chúng tôi yêu cầu
tướng Khiêm nên ngưng ngay các việc làm và lời nói thiếu cẩn trọng có liên quan
đến cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Ông càng múa may, người ta càng thấy
cái hành vi hèn hạ của ông.
Song Kiếm
14.10.2010
Yen Tinh
From:tinhyen2009@gmail.com
Những Dấu Ấn Lịch Sử
Tẩu Tướng Và Kịch Bản "Kíu Nước"! - Tác giả: Song Kiếm || Giải mã bí mật lịch sử
https://youtu.be/qcI-DzQ6j-M?si=Aqp4ismW00lQjVkj
Xin nghe để nhớ thời
giam bị cầm tù không bản án-/-
Nhớ Về Một Ăngten
Trong Trại Tù Cộng Sản – YouTube
https://youtu.be/6WI78B6bpuM?si=u3jwbcQv3pT4kvIQ
https://www.youtube.com/watch?v=6WI78B6bpuM
18-4-2026
GIẢI MÃ BÍ MẬT LỊCH SỬ:
MỘT QUẢ BOM !
ĐẠI TÁ TRẦN DOÃN THƯỜNG
Sau khi cựu Thủ Tướng
Trần thiện Khiệm (CTT) xuất hiện trong buổi khai mạc đại hội toàn quân tại CA
ngày 29/9/2010 thì đã có vài luồng dư luận không mấy phấn khởi cho CTT và sau buổi phỏng vấn trực tiếp truyên hình
trên SBTN của Việt Dzũng thì dư luận chống đối CTT đã gia tăng mạnh mẽ và chỉ
hôm nay tôi được đọc bài của Tôn Nữ Hoằng Hoa lên tiếng về vụ Ô. Tào Khang đăng
trên báo điện tử Ba Cây Trúc mà tôi có gửi qúy vị, thì tôi mới biết Ô. TK bênh
vực phần nào CTT nên tôi muốn “Gồng mình” lên để cho nổ một …quả bom mà có thể
nhiều người, rất nhiều người chống đối. Quả bom này là nêu lên vài thắc mắc
kính nhờ qúy vị giải đáp.
1/ Chủ trương của Mỹ là be bờ, ngăn chặn cộng sản bành trướng. Khi đã nhận định rằng phải ngăn chặn Trung cộng bành trướng thì phải có biện pháp là không cho Trung cộng xử dụng CS Bắc Việt để giúp Trung cộng bành trướng về Đông Nam Á. Như vậy nghiã lã Mỹ phải có tiện ích sẵn sàng bằng cách tạo dựng những cơ sở ở VNCH để đáp ứng tình thế khi cần. Cố TT Ngô Đình Diệm muốn Mỹ cung cấp phương tiện để VNCH thi hành vì lý do có thể là muốn giữ công việc cho người VN, muốn giữ thuần phong mỹ tục của ngươì VN không bị tiền bạc của chuyên viên Mỹ, lính Mỹ lũng đoạn, và có thể đã nhìn xa, biết trước rằng bộ máy tuyên truyền CS Bắc Việt sẽ lập tức khai thác tối đa. Thiển nghĩ đó là tư tưởng của vi TT yêu nước, thương dân chân chính, tuy nhiên người Mỹ không quan niệm như thế mà nghĩ rằng VN chưa đủ khả năng thực hiện những cơ sở cần thiết như phi trường, xa lộ bằng những phương tiện cơ giới tôi tân trong thời gian ngắn, thích hợp với chiến cụ tối tân và đương nhiên là Mỹ phải tìm cách hạ bệ Ngô Tổng Thống. Vậy thì không chấp nhận Mỹ vào VN có phải là TT Diệm tự chuốc lây thảm hoạ chăng?
3/ Khi CTT cầm quyền thì dân chúng miền Nam VN đã có khoảng 12 năm tự do, no đủ, tạm gọi là hạnh phúc. Sự thất bại là do CSBắc Việt đã quyết tâm xâm chiếm miền Nam bằng mọi cách kể cả BÁN NƯỚC cho Trung Cộng. Nước đã bán thì có thể vĩnh viễn mất. Chế độ thì có thể thay đổi tùy theo quyết tâm cuả dân. So sánh với Hồ Chí Minh, Phạm văn Đồng, Lê Duẩn và bè lũ cộng sản Việt Nam thì tội làm mất VNCH có lớn bằng tội của CSVN không? Qúy vị nghĩ sao?
Kính
Trần Doãn Thường
AKA Thomas Tran
12/10/2010
******************

























