QUỐC HÂN 30-4-2026 HÀ NGỌC KÍNH MỜI CHIA SẺ CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG SỐNG SÓT NHỜ PHÉP LẠ-THÁNG 4 HỘC MÁU...
Hồi Ký Hành Trình Tỵ
Nạn - Con Đường Sinh Tử - Tập 12
https://www.youtube.com/watch?v=bhdH7SZyFf0
28-4-2026
****************
Tháng
tư hộc máu
*HÀ NGỌC
22-4-1975 CHI KHU PHƯỚC NINH-TÂY NINH
Tây Ninh bị VC áp đảo bốn bề, đường nào cũng có người gồng gánh, bồng bế chạy giặc…
Trong
hầm trú ẩn, nằm trên chiếc ghế bố nhà binh tôi đang đọc lại cuốn “Nghĩ trong một xã hội tan rã” của Thế
Uyên thì Sĩ bước vào, nói trỏng:
-Đường
Tây Ninh - Saigon bị cắt rồi!
Đoạn hắn
ngồi phịch xuống chiếc giường gần đó với tiếng thở dài chán nản, tôi buông sách,bật
dậy hỏi:
-Ai nói
thế? Sĩ uể oải trả lời:
-Chẳng ai cả. Hồi sáng sớm, tớ dù về nhà,
mới đến Trà Võ, từ xa đã thấy một số xe chạy ngược lại, tớ nghe mấy tràng AK nổ
dòn, họ la lớn: -Trở lại đi, chết đầy đằng kia kìa! Ghê quá, tớ phóng về Long
Hoa hỏi thăm. Được biết, VC đóng 3 chốt từ Trà Võ đến Suối Sâu,không cho một xe
nào qua. Biết như vầy, tuần trước tớ đi là ổn rồi. Hắn có vẻ bực bội. Như chợt
nhớ ra điều gì, tôi vội lấy nón sắt bên đầu nằm, ra văn phòng lấy xe còn nghe
tiếng Sĩ nói với theo gì đó…
Chạy
khoảng một cây số, hai bên đường là rừng cao su, lạnh tanh, tôi nhấn thêm ga ,
bất ngờ gặp Thụy ngược chiều, tôi đưa tay chỉ về hướng thị xã, hắn quay xe đi
song song,Thụy vồn vả:
-Ta lên
nhà ngươi đây. Tôi thoáng ngạc nhiên:
-Có
chuyện gì không? Hắn cười:
-Mình
kiếm gì lai rai cho quên mớ đời.
-Bộ mi
mới lãnh lương hả ?
-Còn
phải hỏi, 22 rồi mà!
-À! Lính
hành chánh tài chánh có khác .
Hai đứa tôi như mặt trời mặt trăng. Một đứa trầm,
chậm rãi, đứa kia sống động xông xáo. Thế mà thật chí thân. Nhiều lúc giận có
thể đấm vào mặt nhau, nhưng rồi cũng xí xoá vì cả hai đều mê làm văn nghệ. Hắn,
Thuỵ trong Hội văn nghệ sĩ Quân Đội. Trời khéo cho hắn có mã đẹp trai và sớm kênh
đời .
Quán Dịch
Thuỷ sáng nay vắng khách. Cô chủ ngồi buồn nhìn xuống dòng sông, nước lửng lờ
trôi. Chúng tôi bước vào, cô tươi hẳn nét mặt, nhoẻn miệng cười, nói:
-Ồ! Lâu
nay mấy anh biệt tích đâu nhỉ? Thuỵ tươm tướp đáp:
-Tiền
lính tính liền em ơi! Ba mươi ngày chỉ có một, muốn gặp em thường lắm chứ. Hồng
vừa tiến lại chúng tôi, vừa tiếp:
-Thôi đi!
Em sợ mấy ông nhà văn khéo nói lắm!
Tôi nhìn Thuỵ ngầm hỏi, hắn hiểu ý, gọi bia. Trong
lòng không vui, uống từng ngụm, tôi nghe đắng ngắt, im lặng một chút, Thuỵ giục:
-100% đi!
Nhà ngươi say với ta một bữa coi. Biết ngày mai còn được như vầy không? Tôi lan
man nghĩ ngợi:
-Ừ! Ta
cũng lo quá! Bây giờ miền Trung đã bỏ ngõ, không khéo thì tất cả…rơi vào tay cộng
sản, nhà ngươi có thấy sự tính toán sai lầm của cấp lãnh đạo không?
Thuỵ nốc
cạn ly, hừng chí:
-Qua đài
phát thanh và báo chí, ta tức quá. Tại sao dễ dàng buông súng, …chạy như vịt vậy?
Theo ta, nếu cố thủ vùng 3 + 4 thì VC cũng khó nuốt.
-Ta e
chẳng kịp nữa! Thuỵ như ngơ ngác hỏi:
-Nhà
ngươi nói sao?
Có gì
lạ đâu, cứ nhận xét tình hình toàn bộ, sẽ tiên đoán được tương lai…Ta chán quá rồi,
mình đang sống trong một xã hội bệnh hoạn,
mưng mủ, nhiều tướng lãnh bất tài lại tham nhũng cùng những chính khách xôi thịt,quan
liêu, chỉ đánh giặc mồm trên ghế salon, trong phòng trà, tổ chức buôn lậu tiếp
tế cho địch, giàu trên xương máu đồng bào. Hơn nữa, Mỹ có thực sự giúp chúng ta
không hay coi miền nam như con chốt thí trên bàn cờ quốc tế? Chiến trường Trung
Đông đang lên cao điểm, Mỹ
có thể đổi VN để lấy Trung Đông vì ở đây là mạch máu
của họ. Vả lại nền kinh tế Mỹ đã kiệt quệ bởi chiến tranh VN làm phong trào phản
chiến ở Mỹ bùng phát dữ dội. Do đó,Mẽo áp
lực T.T Thiệu ngồi vào bàn Hiệp Định Paris. Người không hiểu sẽ cho ông Thiệu ngu,
nhưng thực tế thật là đau lòng …
Thuỵ ngà ngà say gật gù chẳng khác một gã thấm đòn
gian lận. Tôi chua chát :
-Mỹ là
kẻ phản bội! Ai bảo trí khôn con người không có lúc bị nhiễm độc? Nguy hiểm cho
cả một dân tộc và nhiều thế hệ…Vụ Watergate đã làm họ chới với, chưa bao giờ chính
trường Mỹ gặp cơn bão thế này… Thuỵ chợt vỗ vai tôi:
-Mình
là con kiến trong bàn tay ác quỷ, cứ sống nốt đời phu phen và chấp nhận tình trạng
khốn nạn nếu nó đến…
-Không!
Tao không thể làm tên nô lệ. Tao chấp nhận cái chết, một khi cuộc sống chẳng còn
ý nghĩa…
24-4-1975
Sáng tinh sương, nghe lành lạnh, thơm mùi gió núi, vùng thượng biên đẹp
tuyệt vời. Tôi và thiếu uý Tân thuộc TTHQ ra quán café trước Chi Khu, Tân cho
hay Tiểu Đoàn 350 đã bỏ Bến Sõi, về bố trí làng Cao Xá sát nách mình rồi vì áp lực địch quá mạnh. Nhiều dân hối hả đưa
gia đình chạy về hướng Thị Xã, họ cho hay đã gặp khoảng 30 chiếc thuyền trưng cờ
Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Như vậy, vùng an ninh ở đây bị thắt lại, địch chỉ cách ta 2km, bên
kia sông Vàm Cỏ Đông. …Những bàn chân dép râu đã dẫm lên Bến Sỏi…báo hiệu con
đường địa ngục phía trước mặt…
Làng
Cao Xá, một thời được sáng danh, nhờ dân di cư đoàn kết với 2 trung đội Nghĩa
Quân đánh bật một Tiểu Đoàn VC…
Tôi không còn hứng thú hít thở hương hoa rừng, cỏ
dại, trái lại, tưởng chừng mồ hôi tươm khắp mình… Trên đường,người người gồng gánh,
bồng bế, hối hả tản cư, họ nói không kịp thở:
-Mấy ông
đội nón cối, dép râu, giọng nói khó nghe bảo chúng tôi đừng đi…Hòa bình tới nơi
rồi!...
BBC
& VOA bình luận Đông Dương sắp rơi vào tay CS. Ai ai cũng xôn xao bàn tán,
mặt mày biến sắc mất hồn, chỉ những chủ xe hàng hí hửng được dịp hốt bạc. Lên giá
bao nhiêu người ta cũng thuê, miển di chuyển tài sản của họ khỏi vùng lửa đạn.
Họ nghĩ cùng lắm là mất Tây Ninh, Saigon khó sụp đổ. Họ đâu biết gần 2000 cô
nhi đã đến đất Mỹ. Ý đồ gì đây của Lầu Năm Góc? Tên sen đầm quốc tế, có lẽ đang
thực hiện lời khuyên của ARAFAT, CT phong trào Giải Phóng Palestin:
-MUỐN
THẮNG CS PHẢI THUA CHÚNG!...
Tôi đứng trước cổng Chi Khu nhìn bốn phương trời. Đường
về thị xã người đi như trẩy hội. Nét mặt nào cũng bơ phờ sợ hãi. Thị xã nằm
trong tầm pháo của “người anh em phía bên kia” . Mỗi ngày điểm tâm, trưa, chiều
dăm mươi quả 82 ly, 102 ly để đồng bào té khói chơi. Những trạm kiểm soát buôn
lậu biến dạng.Tha hồ nhu yếu phẩm tiếp tế cho VC dồn dập . Tiền làm cho con người
mù quáng, bất chấp hậu quả dù có mất nước…
25-4-1975
Nghe radio loan báo về tình hình miền Trung,di tản và di tản…cấp chỉ
huy chạy trước…làng nước theo sau, hỗn loạn, chết vì pháo VC, thịt, xác văng tứ
tung, chết đói, khát, tạo thành bức tranh rùn rợn nhất trong lịch sử dân tộc. Miên quốc đang trả thù dân tàn bạo hơn thời Đức
Quốc Xã. Rồi đây miền Nam sẽ lãnh bản án chung thân hoặc tử hình do VC say máu
chiến thắng??? Tôi không mường tượng nổi cảnh hãi hùng đó…
…26-4-1975
Tổng thống Hương đọc diễn văn trước lưỡng viện Quốc Hội. Giọng ông run
run chất chứa đầy uất ức, khác nào lời di chúc của một người đang hấp hối, lìa đời.
Ông cho biết súng đạn còn có thể chiến đấu 2 năm, lương thực 3 năm. Trước đó
trong một cuộc họp báo, tướng Dương văn Minh khẩn khoản yêu cầu:
-Để kịp
thời cứu nguy đất nước, xin thầy hy sinh một lần cuối cùng giao quyền tổng thống
cho tôi, tôi sẽ lãnh sứ mạng thương thuyết với người anh em phía bên kia. Thời
gian đó, làn sóng radio không gọi VC hay
CS mà dùng những từ thân mật “người anh
em phía bên kia” ?!
T.T Hương
từ chối và khẳng khái nhất định: KHÔNG ĐẦU
HÀNG CS SẴN SÀNG CHẾT THEO QUÊ HƯƠNG!
28-4-1975
Những giờ phút nghiêm trọng của lịch sử nóng bỏng…mặc dù T.T Hương sức đã
cùng lực kiệt, nhưng ông cố chiến đấu mãnh liệt
với chính mình về vấn đề: Nên bàn giao quyền TT cho DVM hay không? Tiếng
nói không của ông, Saigon biến thành
biển máu ?! Cuối cùng, lúc 17:15pm, ông ngậm ngùi bàn giao cho DVM mưu tìm một
giải pháp hữu hiệu thương nghị với CS. Cựu CT/TNV Huyền làm phó Tổng Thống.
Đêm.VP/Tổng trấn Saigon – Gia Định đọc thông báo
14/75 Lệnh giới nghiêm 24/24, phi trường TSN bị 3 chiếc A37 dội bom. Đường SG –
Biên Hòa bị VC khống chế …
Dân tư bản mại bản, thượng lưu trí thức, quân nhân
cao cấp ùn ùn kéo đến TSN, bến Bạch Đằng, xô đẩy, đạp nhau leo lên phi cơ, tàu
ra ngoại quốc. Biết bao nhiêu xác nổi lềnh bềnh trên sông Saigon khi bước chân
giặc cộng chưa tới …
29-4-1975
VC
pháo từng chập vào căn cứ Trảng Lớn Tây Ninh, nơi TTYT Tiếp Vận Tiểu Khu và hậu
cứ Trung Đoàn 49/SĐ 25 bộ binh, hướng tây bắc cách thị xã 5km. Một bồn xăng cháy
lửa cao ngùn ngụt. Khoảng 3 giờ chiều, một chiếc F5 bị hỏa tiển Sam đuổi kịp bốc
cháy đâm nhào xuống khu rừng Dương Minh Châu. Tôi tê tái nhìn ánh nắng chiều
run rẩy … Bất ngờ gặp Hoàng từ Huê’ về, hắn kể thao thao:
-Thỉnh
thoảng tao đi xe và chạy bộ trối chết. Tao vừa tái sinh mày ạ! Cửa Hội An, Đà Nẳng,
Qui Nhơn, Nha Trang, Vũng Tàu, Saigon đã diễn ra những bi kịch trốn chạy chưa từng
có…nhiều người bị đạp rơi từ trên phi cơ xuống như khúc củi mục, kẻ đeo dưới lườn
trực thăng khác nào đóng phim, chen lấn nhau xuống tàu, rớt xuống biển, trước
khi chìm lỉm kêu , khóc , la , thét vang cả một góc trời …bỏ lại hết, rồi cũng
bỏ mạng…
30-4-1975
Rạng đông. Tôi đứng trên hầm trú ẩn. Một cột khói phía thị xã từ chiều hôm qua vẫn còn ngạo nghễ cao thêm giống con quái vật khổng lồ, điên cuồng vùng vẫy . Trên đỉnh núi Bà Đen cũng thế. Khói ngùn ngụt đùn mây đen cả một góc trời.
Các đơn vị hỗn hợp báo về, đài Viễn Thông ở đó đã
di tản mấy ngày qua. Họ phá huỷ toàn bộ hệ thống máy móc và đài ra-đa vì chịu
không nổi chiến thuật tấn công đánh lấn phối hợp đặc công VC. Gần 20 chiếc trực
thăng tiếp vận chiến đấu sợ hãi né tránh hỏa tiễn Sam phóng ra từ sườn núi…
Nắng hè
trở nên gay gắt. Rừng hoang vu chất chứa não nùng. Nỗi chết không rời quanh tôi.
Tuổi trẻ bất lực, tôi muốn đấm vào ngực mình và thèm một chút yên bình trong đời.
Bạn bè lần lượt đi về hư vô , còn ta lâm chiến chắt chiu. Bỗng trung uý Minh tìm
tôi nói nhỏ:
-Chuẩn
bị di tản ! Nhanh lên!...Tôi bàng hoàng hỏi:
-Về đâu?
Hắn có vẻ nghiêm trọng :
-Chưa biết! Phải sẵn sàng chờ lệnh.
Tôi định hỏi thêm, nhưng hắn đã vội đi. Tôi xếp đồ,
tự hỏi: Khiêm Hanh bị bao vây. CSBV cô lập Gò Dầu . Bến Cầu mất. Đồn Mỏ Công bị
tràn ngập. VC bên kia sông Bến Sỏi. Suối Đá , Trường Lưu đang dằn co .Xung
quanh như thế. Di tản đi mô ??? Chịu chết thôi! Đầu óc lan man rối bời suy tính,
tôi nhét vội quân trang vào ba lô rồi ra ngoài nghe ngóng. Phòng TTHQ trực máy
khẩn trương. Thỉnh thoảng Tiểu Khu gọi, bảo chờ lệnh…
Đại úy
Sơn trưởng ban 2, quân phục gọn ghẽ trong văn phòng, đứng cạnh chiếc radio nhỏ vang tiếng hát thật lạc lỏng. Dường như không
ai chăm chú nghe, nét mặt dàu dàu mệt mỏi … Đột nhiên, tiếng radio kêu rè rè
…Anh lấy làm lạ tưởng hư, định chỉnh nó, thì một giọng nói bệnh hoạn phát ra, kêu
gọi toàn bộ Quân, Cán, Chính Miền Nam bàn giao chính quyền trong vòng trật tự …
Tôi và anh Sơn đánh thót người, nhưng chưa tin là sự thật. Đến khi Dương văn
Minh lập lại lần thứ ba, anh em mới nhìn nhau nghẹn ngào. Tôi cảm thấy mình đang
rơi xuống vực thẳm. Lần đầu tiên tôi buông tiếng chửi thề trước mặt nhiều người,
kêu thét lên như người vừa bị trúng đạn:
-Đầu hàng vô điều kiện! Khốn nạn! DVM là tên
phản quốc! Tham sinh uý tử!
Lịch sử VN không chấp nhận một tên tướng đê hèn như thế!!!
*Dương văn Minh gục mặt trước kẻ thù…
Anh em bứt
tóc, đập bàn văng tục…
-Đồ
khốn ! Lê Chiêu Thống tái sinh…
Chỉ có anh Sơn là người biến sắc hơn cả, lớn tiếng
hỏi : - Có ai đi không? Hãy theo tôi!...
-Đi
đâu ???
Anh không đáp, tuy nhiên nhìn ánh mắt rực lửa của
anh cũng đủ hiểu ý . Mọi người im lặng phân vân…rồi vứt ba lô, thay đồ dân sự
…Một trái bom hạch tâm nổ trong đầu khi
tôi thấy thiếu tá Thà Chi Khu Trưởng/CKPN ngoan ngoản lo bàn giao, sợ sệt đủ thứ,
còn Đ/U Sơn đã âm thầm mất dạng…
Chợt
có tiếng anh Đ/U Trưởng Chi ANQĐ phòng bên
cạnh, đọc lập đi lập lại vang vang hai câu thơ ngẫu hứng của tôi :
THÔI RỒI TRỜI ĐÃ NGỦ MÊ
ĐỂ BẦY QUỈ DỮ XUỐNG ĐÈ QUÊ HƯƠNG!...
15:00PM . Đám du kích MTGPMN cầm cờ “cách mạng” kéo ra đường đứng trước Chi Khu cách 100m. Chúng đeo băng đỏ …
Nỗi uất
hận dâng trào , tôi cúi mặt lầm lũi đi khác nào một tên trộm vừa bị bắt quả
tang …
-Một mình én liệng qua truông
Làm sao dệt nổi mùa xuân bây giờ?!...
30 – 4 - 1975
Ngày Hòa Bình hay ngày tang dân tộc?!
Ngày lên thiên đàng hay xuống địa ngục ?
Hỡi đồng bào ơi! Hỡi bạn bè ơi!
Cúi mặt mà đi như bóng ma Hời!...
*Tây Ninh: tiếng thét lưng trời*
Trên đường về nhà, tôi thấy dân chúng đứng đầy hai bên đường. Nét mặt họ biểu hiện nỗi vui mừng chưa bao giờ có trong ba mươi năm qua. Với tâm hồn chất phác, thực tế, họ nghĩ rất đơn giản: cuộc chiến tranh đẫm máu, nồi da xáo thịt, gia đình ly tán giờ đây đã chấm dứt. Hòa bình đã thực sự ló dạng. Vợ chồng đoàn tụ lo làm ăn, chung hưởng hạnh phúc. Nụ cười của họ dòn tan như những mũi kim châm đâm sâu vào da thịt, tôi muốn nhắm mắt lại để không nhìn thấy gì nữa. Họ có biết đâu vực thẳm đang chờ trước mặt. Họ thật sự sung sướng bởi không còn mỏi miệng nguyền rủa chiến tranh, kêu gào hòa bình, bao đêm cầu nguyện đã chấp cánh lên ngôi. Rồi họ sẽ mổ bò, heo đãi đằng nón cối, dép râu nằm vùng, tâng bốc vẹm không tiếc lời... Vừa chạy xe vừa suy nghĩ miên man, suýt mấy lần tôi đâm đầu vào xe khác. Chợt nhớ mấy câu thơ trong "Một Thế kỷ Mấy Vần Thơ" của nhà thơ Truy Phong, đã 20 năm qua sao hợp với hoàn cảnh này, thấm thía quá...
Ánh hồng chói rạng chân trời mới
Ngọn lửa đao binh tắt lịm rồi
Có kẻ chiều nay về cố quán
Âm thầm không biết hận hay vui...
Đến thị xã, gặp vài người quen ngoắc lại, tôi lắc đầu thêm ga cho xe phóng
nhanh qua ba nhịp cầu trắng vắt ngang giòng Vàm Cỏ Đông. Ôi! mới hôm nào nên
thơ làm sao!. Tự dưng không ai đánh mà
đau, không ai chửi mà nhục, hỗ thẹn ê chề.
Bố ngồi trầm ngâm trước ly trà đã nguội, tôi nói như người đau cổ họng:
- Làm sao sống được với lũ VC?! Mình và Ác quỷ không thể đội trời chung!
Bố tỏ vẻ cảm thông nhưng ngập ngừng:
- Nắng bề nào che hướng đó con ơi! Một mình con đố bẻ nạng chống trời...
Quận Phú Khương gần nhà đã bàn giao xong. Dân lao động quanh đó nhào vô hôi của,
chụp, giựt, vác, khiêng, cạy tôn, phá nhà kho, chất đầy xe lôi đạp, máy, xe ba
gác..hả hê cười… Bọn chó săn cách mạng 30 tức giận hăm he, la oái oái để lập
công. Một ông chôm đồ còn lớn tiếng:
- Tụi nó hồi còn trong bưng, tui nuôi tụi nó mà! Họ đàng hoàng dễ thương lắm!
Hoà bình rồi, đâu còn trại lính nữa, cứ lấy về mà xài.
Đồng hồ điểm 3 giờ sáng. Tôi vẫn ngồi đăm chiêu như pho tượng, đang chiến đấu với
chính mình…
Trình diện hay trốn???... Sẽ bị trả thù rồi cuộc
kháng chiến bắt đầu. Giòng máu bất khuất cuồn cuộn luân lưu trong kiếp tằm, tôi
bắt đầu nhả tơ, cầm bút viết: Trường Hận
30/4 và nhật ký Một Đời Cúi Mặt, sẵn
sàng chấp nhận án tử hình khi bọn chó săn khám phá. Tôi cay cú gầm lên:
Gã tù kiêu hãnh
Mắt chói loà căm hờn!
Ngốn ngấu tên nô lệ
Ngu xuẩn ba mươi năm…
Ngày 03-5-1975
Thông báo từ chiều hôm qua của UB Quân Quản quận Phú Khương kêu gọi tất cả
Quân, Công, Cán Chính VNCH đến trình diện với chính quyền "cách mạng".
7 giờ sáng, trước cửa quận đầy ắp "hàng binh" chờ khai báo. Bạn bè
không hẹn mà gặp, mặt mày đứa nào đứa nấy giống đưa đám ma.
Tên du kích cách mạng 30, non choẹt, đội nón tai bèo, mang khẩu AK gần chấm đất
đứng sau cổng, hất hất cổ nhìn láo liên, đi tới lui chỉ chõ, quát tháo. Tôi nhếch
mép cười cay đắng, nuốt nước bọt "thèm nhai sống nó".
Trưa nắng gắt, mồ hôi đẫm áo, nhiều tiếng chửi đổng loanh quanh. Một anh khai
báo xong đi ra, trên tay cầm tấm giấy nhỏ không mộc mẹo gì cả, bực mình văng tục:
- Đ.M tao nói tiếng Việt mà nó nghe không được, còn viết tên tao thì sai, đánh
vần tên cũng không đúng.Thiệt hết nói nổi!
Đói lã, không bóng cây, gió im, lác đác người bỏ về. Tôi cũng rời đám đông kéo
tay thằng bạn cùng đi. Dọc đường tôi hỏi nhỏ:
- Mầy có dám trốn trình diện không?
Nó lặng thinh một hồi mới đáp:
- Tao kẹt vợ con chớ không thì...
- Thì sao?
- Tao đã đi theo Thiếu Tá Nguyễn văn Chung vào rừng Bình Linh rồi...
- Thật hả? Tôi ngạc nhiên hỏi.
Nó phấn chấn đáp:
- Ừ! Chi khu Khiêm Hanh thật anh dũng, kháng cự đến ngày 2 tháng 5 mới rút. Tôi
thở dài:
- Khâm phục thay! Thiếu Tá Chung/CKT/CKKH! Phải chi những lãnh tụ của chúng ta
điều như thế! Làm gì có ngày này, mình mặc
áo tù binh thay áo tang... Thằng bạn hằn học:
- Tao đâu có ngờ DVM là VC? Năn nỉ ông Hương... Tôi ngắt lời:
- Thôi mày đừng nhắc nữa, máu khùng tao lại lên cơn...
- Đám bưng biền chửi mình là "nguỵ" còn móc họng đủ thứ. Chỉ cách đây
một tuần chúng dạ thưa với mình thật lễ phép. Nghĩ đời chó đẻ thiệt.
Bỗng nhớ một điều, tôi hỏi:
- Mầy có nghe cái tin, tất cả "nguỵ" phải đi học tập?
- Tao đang lo về chuyện đó. Nghe nói lính lác nhẹ tội, chỉ học một tuần, SQ như
tao thì chưa nói tới. Chắc tệ gì cũng 6 tháng, một năm về cái tội "nguỵ quân"...
Cái tội hèn nhát buông súng... Tôi
châm chọc:
- Trước đây tao thấy mầy câm như hến mà!...
- Tùy thời chứ! Được dịp chửi cho đã, khỏi lo giáng cấp.
- Mầy biết không, lúc trước Trung Tá Đỗ Quang Trinh nhờ tao viết giúp một tiểu
luận, tao mổ xẻ nát bét cái xã hội nầy... những
tên ăn bẩn góp phần làm sụp đổ miền Nam...
Ngày 8-5-1975
Dân miệt Bến Cầu, KaTum, Thanh Điền, Cầu Khởi, Trảng Sụp... những nơi chó ăn
đá, gà ăn muối, liên tiếp mở tiệc ăn mừng chồng, con đi làm "cách mạng"
thành công. Chấm dứt cuộc kháng chiến thần thánh 30 năm. Họ ra tỉnh "nổ"
lốp bốp thành tích của mình:
- Nuôi bí thư huyện trong nhà, làm du kích, mật báo viên, giao liên...
Vung vít chửi thằng Thiệu, thằng Kỳ... khen DVM thức thời... Hết rồi chế độ bất công, quan liêu, đất nước
thanh bình, độc lập, tự do, dân mình làm chủ, tha hồ làm ăn, không còn nghèo
đói vì bị Mỹ, Nguỵ bóc lột, kềm kẹp... hăm he trả thù lính "nguỵ"
mỗi lần hành quân... VC nhồi sọ họ như thế. Đó là thành quả của chủ nghĩa Mác-Lê biến con người đi bốn chân.
Ngày 17-5-1975
8 giờ sáng. Đang viết Trường Hận Ca 30/4,
tôi nghe tiếng Mẫn réo ơi ới bên ngoài:
- Lệ ơi! Lệ... Buông viết, tôi bước ra cửa:
- Gì đó? Đứng trước nhà, Mẫn đưa tay ngoắc:
- Qua đây! Qua đây! Anh em đang đợi...
Mặc vội áo, đi sang, nhóm bạn bè "Lương sơn Bạc" đã có mặt tự bao giờ:
Sa, anh chàng nhà thơ, có tật ở chân, làm tới chức Trưởng Ty "nguỵ"
cười lớn, trêu:
- Lúc nào tớ cũng thấy nhà tiên sinh cửa đóng then cài, bộ mới cưới vợ hả?
Tôi chưa kịp đỡ, Quân gã nho sinh dạy cấp ba, bồi thêm: - Ôi thôi! Ai chớ ổng
thì khiếp lắm, vợ con đùm đề, còn lăn nhăn tùm lum, bữa nay tụi mình gặp là hên
đấy.
Biết anh em đùa, tôi cười vả lả, nhìn trên bàn tròn bày biện đủ thứ rượu, nghe
chừng ớn lạnh:
- Sáng sớm, nóc Whisky chắc bò càn cả... Thuỵ rót cho tôi một cốc nhỏ:
- Từ lâu nhà ngươi chưa uống hết mình với anh em, này "gục" một bữa
đi Lệ để "ăn mừng" ngày trọng đại của đất nước.
Tôi chau mày, Thuỵ hiểu ý:
- Đúng là nhà ngươi còn mê ngủ. Tối hôm qua, lũ đồng chí cán ngố đã phát loa
thông báo: Bữa nay đồng bào phải lập bàn thờ Cáo Hồ Việt Gian đặt trước nhà ăn mừng đại lễ CM thành công... Đưa Toàn
Dân Xuống Hố…
Bầu không khí bỗng nhiên chùng xuống. Vì trong đầu ai cũng nghĩ: Gánh hát Lương
Sơn Bạc sắp tan rã. Những tên không chiến mà bại. Khập khiểng trở về ôm mối hận
khôn nguôi. Để hâm nóng không khí nhạt, Mẫn cạn ly đưa lên:
- Vô 100% anh em. Hơi sức nào lo rầu, tao sắp khổ nè, tụi mầy đâu có nặng bằng
đám tụi tao... Tôi ngắt ngang lời Mẫn:
- Mầy đã trình diện ở đâu?
- "Cơ quan cố vấn Mỹ" (nhà cũ BS Sua) ngang Ty ANQĐ. Tao cảm thấy nhục
quá, gần 200 SQ ngồi nghe thằng ranh con chửi như tát nước vào mặt. Ai cũng gục
gật không dám nhìn thẳng nó, có tấc sắt trong tay chắc tao thí mạng với nó. Tôi
cười khẩy:
- Tội ác của mầy có lẽ nhẹ hơn thằng Tràng: Cán bộ xây dựng nông thôn thuộc
thành phần ác ôn, cần thanh toán trước nhất.
Nghe tôi nói, Tràng, nhà thơ tài hoa, nhếch mép đau khổ: Tao chấp nhận ngay cả
cái chết, chỉ tiếc có một điều là chưa có vợ…Tất cả cười!...
Ngày 20-6-1975
VC tập trung thành phần Quân, Cán, Chính "không nguy hiểm" tại Lò gạch
ông Tôm cạnh giòng Vàm Cỏ Đông thuộc Ấp Hiệp Trường xã Hiệp Ninh, Quận Phú
Khương Tỉnh Tây Ninh. Chủ lò gạch méo mặt khi đám nhóc con nằm vùng tới mượn địa
điểm làm trại học tập cải tạo. Chúng hứa chỉ mượn 10 ngày... kéo dài 6 tháng...
Mấy trăm học viên nhai nuốt 9 bài "tội ác Mỹ Nguỵ": dai nhách, tanh
tưởi, mắc nghẹn... tán dương cuộc "CM thần thánh". Thay vì ghi chép,
tôi tiếp tục viết Trường Hận Ca 30/4 ngay trong môi trường "cải tạo".
Tôi biết, bị phát giác không có giá chung thân...Dù thế, tôi vẫn cảm thấy mình
hèn, không đủ can đảm trốn trình diện, vào rừng Bình Linh tìm Thiếu Tá Chung
hay tổ chức võ trang phục quốc như Trung Úy Phạm Ngọc Trảng hãnh diện nhận bản án tử hình: Tội Tổ Chức Phản Động
Phục Quốc xử tại thị xã Tây Ninh...
VC BẮT ĐẦU RA CHIÊU ĐỘC
*Tung 3 chiến dịc thần sầu quỷ khóc tấn công nồi cơm
dân Miền Nam và thanh lọc giới ĐỊA, PHÚ,
HÀO
1-Bài trừ Tư Sản Mại Bản
2-Tiêu diệt
những phần tử phản động và tàn quân Ngụy
3-Chiến dịc X 3 (đổi tiền)
Tin đồn lan nhanh khắp nơi…Không khí Miền Nam căng
thẳng..nhiều người lo sợ bị thủ tiêu…nhất là những gia đình NGUỴ QUÂN, NGỤY QUYỀN
MN…
Thỉnh thoảng, đây đó lại có tiếng súng AK nổ giòn…
Báo hiệu dây thòng lọng độc tài từ từ xiết lại …
Nhiều tin vịt
được loan truyền rỉ tai: -Ông Thiệu bị sinh viên ám sát ở Đài Bắc. Ông mang đi
17 tấn vàng để cứu nước…Ông Kỳ tuyên bố linh tinh trên đài ngoại quốc…Sau 15 ngày
tiếp quản, bà Nguyễn thị Bình (MTGPMN) bị hất cẳng vì bất đồng chính kiến, dân
Saigon biểu tình, tự thiêu…
Từ thành thị đến nông thôn Miền Nam, mắt dân bắt đầu
sáng dần…tỉnh giấc chiêm bao: HOÀ BÌNH
CHỈ LÀ GIẤC MỘNG HÃI HÙNG…bên tai còn vang tiếng ông Thiệu:
-ĐẤT NƯỚC
CÒN, CÒN TẤT CẢ, ĐẤT NƯỚC MẤT ,MẤT TẤT CẢ…
-ĐỪNG NGHE
NHỮNG GÌ CS NÓI, HÃY NHÌN KỸ NHỮNG GÌ CS LÀM…
30-6-1975
Sương khuya lành lạnh tràn vào phòng…Bó gối, ngâm khe khẻ, chỉ đủ mình nghe:
*Bên kia thần
thánh làm sao biết?
Ta một đời trằn trọc không ngơi!...
Sáng. Thăm bạn, thấy nó ngồi rầu…mấy đứa con biếng
đùa. Hai đứa nhìn nhau, gượng cười, muốn khóc…chửi thề…
Có những chiều, lang thang xuống Ao Hồ, ghé quán cạnh
bờ “Kinh Chung Thuỷ” nhìn giòng nước cuốn Hoa Phù Dung…trôi mất tích…nghe tê tái
dạt dào, tôi ngẫu hứng:
*Bờ kinh
réo nước chung tình
Mãi xuôi xin khéo nhớ hình bóng
non…
…Nghĩ lan man: Bọn Tin Sáng, Đối Diện, Lm Thanh phát
động Phong trào Đấu Tranh chống tham nhũng, lòng tràn ngập chua chát…nhẩm tính
bài toán tương lai VN ngày mai mà không khỏi rùng mình…rồi dân tộc phải kinh
qua chiếc thòng lọng đại họa CS không lường trước được…
…Chợt thức giấc, nghe súng nổ phía rừng DƯƠNG MINH
CHÂU…tôi thầm cầu nguyện…
*Bên rừng
có tiếng ai vang gọi?
Hãy chờ tôi nhé anh em ơi!
Tôi còn đánh thức trùng dương dậy…
Để sóng gầm lên chuyển đất trời!...
10-7-1975
Binh sĩ, Hạ Sĩ Quan “Ngụy” chen nhau nơi sân trường thung Học tư thục Tiến Đức tại thị xã, đọc tờ thông báo của Uỷ Ban Quân Quản Tỉnh Tây Ninh:
-Mang
theo cuốc xẻng.
-10 kg
gạo.
Tiếng nhỏ to bàn tán…chỉ học tập 15 ngày…nhiều nét
mặt tươi vui…Tôi cũng lên đường đến điểm tập trung…Lò Gạch Ông Tôm…Vác túi đồ,
cuốc bộ gần 4km, mệt lả người…Lò Gạch Ông Tôm bỗng dưng thành trường Cải Tạo Ngụy
Quân, Ngụy Quyền cấp cơ sở hạ tầng.
12-7-1975
Hàng binh đã vào nề nếp khép mình trong qui định, qui phạm của trường giải độc ( cải tạo) tư tưởng Mỹ, Ngụy..Nơi đây có khoảng 2000 “tù binh” mọi thành phần đối tượng ác ôn: Cảnh Sát, An Ninh, CTCT, Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn, Nghĩa Quân, Địa Phương Quân, Chủ lực quân…
VC chia chúng tôi thành từng tổ, mỗi tổ từ 30 đến
40 người. Ăn, uống tự túc. Thoạt đầu, nhồi sọ chính trị. Sau, lao động Xã Hội
Chủ Nghĩa. Thời gian cải tạo không ấn định tùy trình độ giác ngộ của Nguỵ và lý
lịch. Chấp hành cải tạo tốt sẽ sớm đoàn tụ gia đình. Xung quanh Lò gạch không có
tường, kẽm gai hay du kích gác. Nhưng không ai bỏ trốn, dù có người, nhà rất gần.
Có lẽ, ai cũng mệt mõi qua bao nhiêu năm lâm chiến…tang tóc giăng đầy…thôi thì
an phận…
Đôi khi, trại bất thần điểm danh ban đêm. Vắng lần
đầu chỉ bị kiểm điểm, hứa sửa sai trước tập thể.
Đừng tưởng không khí dễ thở như thế mà ngông cuồng
xúc phạm, văng tục với Cán Bộ Ngố, Cách Mạng…liền bị ăng-teng hoặc kẻ muốn lập
công tố cáo…cải tạo viên được đưa vào nơi nung gạch thưởng thức món còng hai chân…Như
thế, còn tin ai bên cạnh mình?
13-7-1975
7 Giờ sáng. Tù lên lớp. Ngồi trên đất. Chính trị viên giọng bắc kỳ đặc sệc, khó nghe, đọc từng đoạn tài liệu “chửi Mỹ Nguỵ” và giảng giải…
Tiếng AK nổ xa xa…trong đầu tôi loé lên ý lan man…
Tôi cố tình viết cẫu thả, nhỡ có người bên cạnh liếc
nhìn cũng không hiểu:
SÁNG RỰC NIỀM TIN MỘT GÓC TRỜI
TRONG LÒNG CỜ PHẤT PHỚI MUÔN NƠI
TA NGHE CĂM HẬN RỀN ĐÂU ĐÓ
CHIẾN THẮNG NHẤT ĐỊNH VỀ CHIA VUI!...
Tôi tiếp tục ghi, VC nhét vào đầu chúng tôi mớ chính trị trẻ con ngu xuẩn: “…Đế Quốc Mỹ đầu sỏ xâm lược…Ngụy quân, Ngụy quyền tai sai kềm kẹp nhân dân…
Nhiệm vụ Cách Mạng “giải phóng”
cho binh lính, chấm dứt nạn lính đánh thuê nhục nhã…
-Chấm dứt bắt lính, chấm dứt đồng lương rẻ mạt, chấm dứt áp bức tinh thần
thể xác, không lý tưởng..
Nỗ lực lao động kiến thiết quốc gia…
-Nguỵ lầm đường lạc lối có tội với nhân dân…
Đế quốc Mỹ trùm xâm lược, trùm tư bản, trùm bóc lộc công nhân, trùm gây
thất nghiệp đói khổ. Ở đâu có Mỹ là có CM. Ngụy là công cụ xâm lược, đàn áp, bù
nhìn. Dưới chế độ Ngụy các tự do bị bóp nghẹt. Ngụy là kẻ thù lớn nhất của dân
tộc. Ngụy biết giác ngộ ăn năn, nhân dân sẽ khoan hồng, cần phải học tập lao động
tốt…
-Chủ nghĩa Mác-Lê sáng suốt soi
đường: Công nhân không còn thất nghiệp, cải thiện triệt để đời sống…
Đảm bảo Công Thương Nghiệp tạo lợi nhuận đồng đều…Chính quyền CM đại diện
nhân dân, Vì dân, Do dân luôn châm sóc, giúp đỡ người dân có cơm no, áo ấm…Chế
độ bóc lột không còn nữa. Lao Động là một hình thức sáng tạo. Lao động chống lại
bóc lột Tư Bản. Lao động bắt thiên nhiên phục cụ con người. Lao động tạo dựng hạnh
phúc. Ngày nay, dân lao động đứng lên làm chủ.Nghĩa vụ lao động là phục vụ mọi
người. Không lao động là có tội với tổ quốc và nhân dân. Ngụy phải tự kiểm điểm,
sửa sai, thi đua học tập cá nhân, tập thể hầu sớm thể hiện giác ngộ…”
Đó là những
điểm chính rút gọn của 8 bài dành cho Ngụy học tập…vừa ghi chép, chúng tôi thoáng
chợt nhìn nhau bằng nụ cười mia mai…suýt
bật tiếng chửi thề…lúc đó, anh em nghĩ quẩn đầu dây mối nhợ cũng do đồng minh
sem đầm Mỹ tàn nhẫn phản bội gây ra?...hay bởi dân tộc ta nghèo đói, chậm tiến,
lạc hậu nên siêu vi trùng CS có cơ hội hoành hành…
10-8-1975
Tình cờ gặp M, tôi hỏi: -Mầy chưa đi cải tạo sao?
-Ừ! Còn nằm chờ. Hầu hết sĩ quan Tiểu Khu Tây
Ninh rất ngoan ngoãn: 1 đại tá, 4 trung tá, 40 thiếu
tá và từ chuẩn uý đến đại uý đi trình diện rất đông.
Địa điểm tập trung sĩ quan kế trường Kỹ Thuật Tây
Ninh. Ban ngày, ai nhà gần được về thăm vợ con. Đêm, phải có mặt. Khoảng một tuần
làm lý lịch một lần và nghe chính trị viên ngố “giảng đạo”…Bác Hồ định nghĩa trí
thức là gì? –“Trí thức là cục cứt, biết
dùng thì hữu ích còn không thì có hại…”
15-8-1975
VC phát động chiến dịch truy lùng phản động và bài trừ Tư Bản Mại Bản. Sinh hoạt đời thường trở nên căng thẳng bởi nhiều người đột nhiên bị bắt đưa đi mất tích hoặc vào tù mà không biết tại sao…
Nét mặt ai cũng đầy nỗi lo sợ…chừng nào đến phiên
mình? Nhiều nhà giàu bị niêm phong, tịch biên tài sản…bị đuổi khỏi nhà, chỉ bộ
đồ dính da…với tội được gán ghép là : CIA, GIAN THƯƠNG…
Quán sá lèo tèo khách…Có người vừa rời quán, bị CA
chìm bắt làm tờ khai…không khí khủng bố, rình rập bao trùm kháp nơi…Lắm người sợ
quá, mang đồ đạc nào dính dáng đến Ngụy, nhãn hiệu USA đều đốt sạch… Trong nhà,
trưng hình Bác Hồ giữ ma làm bùa hộ mạng…
23-9-1978
Sáng. 7 giờ. Thình lình có tiếng
kêu réo ngoài
đường: Lệnh giới nghiêm 24/24. Tất cả xe đang chạy
phải ngừng. Trước cổng các cơ quan nhà nước
đều kéo rào kẽm gai chắn ngang. Du kích đứng gác.
Các ngả giao thông vắng tanh. Dân chúng hoang mang
không hiểu việc nghiêm trọng gì đã xảy ra?
Dân nghe ngóng, chờ đợi…thì ông trưởng khu vực đến
nhà tổ trưởng bảo: -Thông báo cho mọi người đến trường học lãnh phiếu: ĐỔI TIỀN. Tin chuyền bằng miệng, ơi ới
gọi nhau nhanh chóng. Đổi được tối đa 100.000 ngàn tiền Ngụy lấy 200 tiền giấy
bác Hồ. Nhà khá giả kêu trời không thấu. Hạn chót đổi tiền 5 giờ. 20 triệu đồng
VNCH đổi 200 đồng Hồ, còn 19.900.000đ, nhà nước giữ hộ.
Tiền Hồ mới
tính bằng xu, hào, nên nhiều người lọng cọng, cứ đếm đi đếm lại. Dân miền nam
khởi điểm xài tiền cụ Hồ. 30 năm! Không cầu mà gặp.
Một ông già gật gù nói nhỏ với bạn bên cạnh:
CHỪNG NÀO GIẤY BẠC XÀI XU
THẰNG KHÔN HỌC TẬP THẰNG NGU DẠY ĐỜI!
Hai câu trên thật chí lý! Dường như nhại theo sấm Trạng Trình?. Dân MN vừa được VC đánh thức, nhưng chưa tỉnh giấc mơ: Thiên Đàng CS.
Xương trắng
bộ đội Trường Sơn, Sinh Bắc Tử Nam đắp xây ngôi mộ vĩ đại: Cuộc Chiến Thần Thánh!
Đại thắng mùa xuân! Kẻ chiến thắng viết lại
lịch sử! Một Dân tộc nhược tiểu luôn là con cờ thí
trên bàn cờ tham vọng của CS va Tư Bản.
Khi chưa chấm
dứt cuộc chiến, hằng ngày, dân nông thôn được nghe lời rỉ tai, tuyên truyền ngọt
lịm: “Cùng ăn, cùng ở, cùng làm” “Đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào” “Không có gì quí
hơn Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc”. Chỉ một tháng, sau “giải phóng” đâu đó nghe trẻ
con đùa giỡn: “giải phóng là phỏng dái!”.
“Đả đảo Thiệu Kỳ, mua cái gì cũng có. Ủng hộ HCM
mua cây đinh phải xin giấy”. Hay “Gió đưa cây cả về
trời – Rau răm ở lại chịu lời đáng cay”.
Thời bao cấp
bắt đầu từ thành thị: Mỗi gia đình có Sổ Mua Gạo.Ngoại trừ người giàu, Tư Bản.
Nông thôn thì chưa.
Chầu chực,
chen lấn, xếp hàng dưới trời nóng bức cả ngày mới tới phiên mua gạo mốc mà lúc
trước chỉ cho heo ăn…Vài tháng mua nhu yếu phẩm một lần.
-Mỗi đầu người, một năm 1 mét vải. Nhiều gia đình ăn
khoai độn hoặc cháo…
Bần cùng
sinh đạo tặc. Trộm cướp nổi lên như ong.
Ăn mày tăng nhanh. Trong đám gậy bị, lắm kẻ mánh
khoé, lừa lọc…
Cuộc sống Đổi
Đời nghịch lý với mồm mép tuyên truyền, lừa dối của nón cối đã hiện ra:
-Vợ cựu thiếu tá Ngụy áo vải, quần thô bưng bánh
cam đi bán rong. Vợ trung tá cải tạo ngoài Bắc, nhẫn tâm sang ngang ôm ấp Cán Bộ.
Lắm bà buôn lậu, nhảy dù,…kiếm tiền nuôi con, thăm nuôi chồng.
-Sĩ quan đạp xe lôi, khuân vác, chạy bàn…
Giải Trí: Thật khan hiếm, muốn
xem ciné, phải chen lấn, xô đẩy, mặt mày hốc hác đầm đìa mồ hôi..
Phụ nữ trẻ đẹp bị lưu manh dở trò lợi dụng: “Lương
Xôi, Lương quạp” ( tiếng lóng) . Nạn vé chợ đen xuất hiện…Dân nghèo ghiền hút
thuốc đành” Bốc-lăn-se” hiệu “Ông già le lưỡi”…
Dưới ánh sáng
Đỉnh Cao Trí Tuệ Mác Lê soi đường: “Đàng Lãnh Đạo, nhân dân làm chủ, nhà nước
quản lý. Nên Lao động là Vinh Quang, Lang thang thì chết đói, hay nói ở tù, giả
mù yên thân”.
Dân ngu khu
đen gặp nhau chua chát: -Độc lập tự do hút giấy vò, ăn không đủ no, làm như bò!
Đám con nít nghêu ngao: Miền nam ăn cá bỏ
đầu. Miền bắc thấy vậy xỏ xâu đem về!..
01-1-1976











